4
Sáng thứ Hai đến công ty.
Không ngờ tôi lại gặp Phó Trạch trong thang máy.
Nghĩ đến chuyện xấu hổ hôm đó, tôi theo phản xạ cúi đầu, lảng tránh ánh mắt nhưng rồi lại nghĩ: sau này còn gặp hoài, trốn mãi cũng không được.
Thế là tôi lấy hết can đảm ngẩng đầu, gượng gạo nở một nụ cười với anh ta.
Phó Trạch vẫn chẳng có phản ứng gì.
Anh ta đứng cạnh tôi, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như thường.
Thôi thì…
Xấu hổ là chuyện của riêng tôi vậy.
Ngay sau đó, một đám người ùa vào thang máy.
Phó Trạch bị chen lấn, đứng sát ngay sau lưng tôi.
Khoảng cách quá gần khiến tôi cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể và mùi hương từ anh ta.
Trên người anh ta có mùi gỗ rất nhẹ, rất thanh.
Không biết là nước hoa hãng nào nhưng cực kỳ dễ chịu.
Thật ra hôm đó tôi cũng lờ mờ ngửi thấy mùi này.
Chỉ là lúc ấy không nghĩ ngợi gì nên cũng bỏ qua.
Còn bây giờ… hơi thở ấm áp phả lên sau gáy tôi,
cộng thêm mùi hương quen thuộc ấy…
Tất cả khiến ký ức đêm đó ùa về rõ mồn một.
Tôi đỏ bừng cả mặt, tai nóng ran.
Tệ thật!
Tôi âm thầm mắng bản thân trong đầu.
Chỉ là một trò lộn xộn, qua rồi thì thôi, sao tôi vẫn để tâm đến vậy?
Phó Trạch dường như nhận ra tôi có chút không tự nhiên nên liền nhích sang bên để tạo khoảng cách.
Sau khi một nhóm người bước ra, tôi cuối cùng cũng thở phào.
Đến tầng làm việc, tôi vội vã trốn khỏi thang máy.
Ngồi chưa được bao lâu, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ Phó Trạch.
[Em sợ tôi đến thế sao?]
Tôi chết lặng, không biết nên trả lời thế nào.
Do công việc nên hai người có add WeChat của nhau nhưng gần như chưa bao giờ nói chuyện.
Tin nhắn gần nhất chắc là nửa tháng trước khi gửi file công việc.
Thấy tôi không trả lời, tin nhắn thứ hai từ Phó Trạch lại tới.
[Rõ ràng hôm đó em chiếm tiện nghi của tôi, sao giờ lại làm như tôi sắp ăn thịt em vậy?]
Khuôn mặt tôi vừa mới bình thường lại giờ đã đỏ bừng như trái cà chua.
[Không có đâu! Anh hiểu lầm rồi!]
[Chuyện hôm đó thật sự là một tai nạn! Tôi tưởng anh là Giang Thần! Nếu anh thấy khó chịu thì tôi xin lỗi lần nữa!]
[Làm ơn đừng để trong lòng, tôi cầu xin đó! Mình gặp nhau hoài, tôi cũng không muốn ngày nào cũng ngượng ngùng…]
[Mình cứ xem như chưa có chuyện gì được không? Tôi cầu xin luôn đó!]
Tôi thao thao bất tuyệt rồi gửi thêm mấy sticker khóc lóc cầu xin đầy đáng thương.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng Phó Trạch cũng trả lời: [Nãy trêu em thôi.]
[Tôi không để bụng đâu. Em cũng đừng nghĩ nhiều quá.]
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đáp lại một chữ: [Được!]
5
Sau đó, mọi chuyện đều trở lại bình thường.
Công ty tổ chức team building.
Địa điểm là một thành phố du lịch gần đây, nghỉ ba ngày hai đêm.
Vài tiếng sau, xe đến khu nghỉ dưỡng, khung cảnh tuyệt đẹp khiến ai nấy quên hết mệt mỏi trên đường.
Mọi người hò hét chụp ảnh check‑in rộn ràng.
Đúng lúc sắp tới giờ ăn tối, nhóm hành chính giữ mọi người lại, chuẩn bị bữa tiệc nướng ngoài trời.
Khi ăn BBQ, Giang Thần vẫn quanh quẩn bên tôi, hết gắp đồ nướng rồi lại rót nước, bận rộn chăm tôi không ngơi tay.
Còn cô thực tập sinh của phòng – Lâm Duyệt thì ríu rít đi theo Giang Thần, nói chuyện rôm rả như thân lắm.
Nhưng Giang Thần chẳng để tâm đến cô ta.
Có lẽ thấy gượng, một lúc sau Lâm Duyệt đành bỏ đi.
“Thôi nào bảo bối, Lâm Duyệt chỉ là cô bé con thôi, anh xem cô ấy như em gái.
Em không ghen đấy chứ?”
Lâm Duyệt vừa đi, Giang Thần khẽ nói với tôi.
Anh ấy rất nhạy cảm với cảm xúc của tôi, chỉ cần tôi im lặng một chút vì khó chịu, anh ấy lập tức nhận ra ngay.
“Không có. Nhưng sau này anh giữ khoảng cách với cô ta được không?”
Về Giang Thần, tôi luôn tin tưởng anh ấy nên dù biết rõ Lâm Duyệt có ý với anh ấy thì tôi vẫn không tự dằn vặt gì nhiều.
“Tuân lệnh.”
6
Buổi tối sau khi ăn xong, mọi người cùng trở lại khách sạn nghỉ.
Phòng đặt đều là phòng đôi, hai người một phòng.
Vì gần biển nên phong cảnh về đêm rất đẹp.
Tắm rửa xong, tôi gọi cho Giang Thần, muốn rủ anh ấy ra bờ biển đi dạo.
Nhưng điện thoại không liên lạc được.
Tôi biết số phòng của anh ấy nên đi thẳng tới gõ cửa.
Không ngờ người mở cửa lại là Phó Trạch.
“Giang Thần có ở đây không?”
“Ra ngoài rồi.”
“Ra đâu vậy?”
“Không rõ.”
Phó Trạch vừa tắm xong, tay còn cầm khăn lau tóc, tóc ướt dính vào trán, dáng vẻ lười nhác mà vẫn lạnh nhạt.
Tôi không tiện quấy rầy thêm, chỉ gật đầu chào rồi vội rời đi.
Điện thoại của Giang Thần vẫn không ai bắt máy.
Tôi bắt đầu thấy lạ, đêm hôm khuya khoắt thế này, anh ấy đi đâu chứ?
Nhưng rất nhanh, tôi đã có câu trả lời.
Trên đường quay lại phòng, tôi gặp nhân viên khách sạn, họ nói ở khu hồ bơi sau sân có chương trình biểu diễn.
Tôi tính đi xem cho vui nhưng vừa rẽ qua cột đá thì đứng sững lại.
Phía sau cột, Giang Thần đang ôm chặt một cô gái, hôn nồng nhiệt không rời.
Người đó chính là Lâm Duyệt.
Bước chân tôi như bị đổ chì, dừng cứng tại chỗ.
“Giang Thần, anh thích em chứ?”
“Đương nhiên.”
“So với Ôn Noãn thì sao?”
“Cô ta sao so được với em, hôn chẳng khác gì khúc gỗ, chẳng gợi nổi chút hứng thú nào.”
Nghe vậy, Lâm Duyệt bật cười.
“Lúc nãy trước mặt cô ta, anh còn làm ngơ với em, em tức chết đấy.”
“Giờ anh không đang bù đắp cho em đây sao?”
Hai người vừa cười vừa đùa, giọng điệu đầy mập mờ.
Lâm Duyệt tựa đầu vào ngực anh ấy, khẽ trêu: “Anh làm vậy lỡ cô ta phát hiện thì sao?”
“Yên tâm. Cô ta không biết đâu.”
“Anh tự tin thế à?”
“Cô ta đơn giản lắm, dễ lừa lắm.”
“Anh đúng là đồ đàn ông tồi.”
“Nếu không tồi thì sao em lại thích anh?”
Nói xong, Giang Thần lại cúi đầu hôn cô ta lần nữa, quên trời đất.
Tôi từng nghĩ, Giang Thần là người tốt nhất thế gian này với tôi.
Là người bạn trai hoàn hảo, trọn vẹn một trăm điểm.
Là người tuyệt đối không bao giờ phản bội tôi.
Nhưng hóa ra tất cả đều là dối trá.
Mọi thứ chỉ là ảo ảnh được anh ta dàn dựng khéo léo mà thôi.
Nước mắt nhòe nhoẹt đôi mắt, tôi siết chặt nắm tay, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu.
Nhưng khi vừa định lao đến đối mặt thì tôi lại bất chợt đổi ý.
8
Khóe mắt tôi chợt bắt gặp một bóng người cao lớn.
Tôi quay đầu, chạm ngay ánh mắt lạnh lẽo, cao ngạo của Phó Trạch.
Thấy gương mặt đẫm nước mắt của tôi, anh thoáng sững lại.
Ánh nhìn dời sang hướng không xa, chắc anh cũng đã trông thấy Giang Thần.
“Em…”
Trên gương mặt anh cuối cùng cũng xuất hiện chút cảm xúc khác ngoài sự dửng dưng thường ngày.
Tôi lập tức ngừng khóc.
Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu.
Giây tiếp theo, tôi kéo tay Phó Trạch, lôi anh vào phòng nghỉ bên cạnh.
Cạch.
Cửa khóa lại.
Tôi đẩy Phó Trạch dựa lên cánh cửa rồi áp sát người vào.
Anh quá cao, tôi phải nhón chân, tay bám lấy vai anh.
“Giúp tôi một việc, được không?”
“Gì cơ?”
Phó Trạch hơi sững người.
Tôi do dự nửa giây rồi lấy hết can đảm, cúi đầu hôn lên môi anh.
Phó Trạch vẫn giống hệt lần trước.
Không hề phản ứng.
Nhưng ngay khi tôi thấy xấu hổ định rút lui, anh lại bất ngờ đáp lại.
Sự khích lệ ấy khiến tôi càng thêm dũng cảm, nhắm mắt lại, dốc lòng đáp trả.
Không rõ đã qua bao lâu, tôi thở hổn hển buông anh ra.
Ngẩng đầu, run run hỏi: “Anh thấy… nụ hôn vừa rồi thế nào?”
Phó Trạch bật cười nhẹ, gương mặt đẹp đẽ thoáng hiện vẻ nguy hiểm mờ ám.
“Em đang muốn xác nhận điều gì?”
Tôi căng thẳng siết chặt tay.
“Có giống khúc gỗ không? Khiến người ta chán nản, chẳng hứng thú gì không?”
Những lời Giang Thần vừa nói vẫn vang vọng trong đầu tôi như câu thần chú độc ác.
“Vậy nên, em đang dùng tôi để trả thù Giang Thần ư?”
Mưu đồ của tôi bị Phó Trạch nhìn thấu trong tích tắc.
Tôi vừa xấu hổ vừa bối rối.
Lúc nãy chỉ là hành động bốc đồng, giờ bình tĩnh lại mới thấy bản thân thật nực cười.
Tôi định lùi ra thì eo bị giữ chặt.
“Vậy thì… tôi cũng nên nhận một ít “thù lao” chứ nhỉ?”
Nụ hôn của Phó Trạch lại lần nữa ập đến.
Nhưng lần này hoàn toàn khác.
Hóa ra anh là cao thủ giấu nghề!
Chỉ một lúc sau, tôi đã bị anh hôn đến mềm nhũn cả người, đứng không vững.
Cuối cùng, khi tôi không thể thở nổi nữa, anh mới chịu buông ra.
Tôi gục vào ngực anh, thở gấp từng hơi.
Hơi thở nóng hổi của anh áp sát bên tai tôi, giọng trầm thấp pha chút dịu dàng: “Giờ thì tôi có thể trả lời em rồi.”
“…?”
“Cảm giác rất tuyệt. Tôi rất thích.”
“Còn muốn… thêm một lần nữa.”
Tôi chết lặng.
Phó Trạch không cho tôi cơ hội phản ứng, lại cúi đầu hôn lên lần nữa.
Một nụ hôn dài miên man.
Khi kết thúc, cả môi anh lẫn tôi đều đỏ bừng đến bất thường.
“Tôi… anh… chúng ta…”
Tôi thừa nhận, mọi chuyện bây giờ đã hoàn toàn vượt quá dự liệu của tôi.
Chuyện đi đến nước này, tôi chẳng biết nên xử lý thế nào cho gọn.
“Cảm giác trả thù… thế nào?”
“…”
Tôi đỏ mặt, không nói nên lời.
Dù chỉ là bốc đồng nhất thời… nhưng tôi phải thừa nhận, cảm giác khi hôn anh thật sự rất tuyệt.
Một loại cảm xúc… Giang Thần chưa từng mang lại.
“Xem ra là không tệ.”
Phó Trạch đưa tay lên, đầu ngón tay lạnh lạnh lướt nhẹ qua môi tôi.
Nơi đó vừa rồi còn bị anh hôn đến nóng rực.
Dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm.
Tim tôi đập thình thịch như trống trận.
“Dù bị xem là công cụ nhưng tôi lại chẳng thấy khó chịu chút nào.”
“Ôn Noãn, nếu em còn cần… tôi cũng không ngại tiếp tục để em sử dụng.”
Phải đến khi Phó Trạch rời khỏi, tôi mới dần thoát khỏi cơn choáng đỏ lúc nãy.
Tôi điên rồi sao?
Tôi đang làm cái gì thế này?
Còn Phó Trạch… anh rốt cuộc… đang nói cái gì vậy chứ?!