Skip to main content

#TTTY 902 Cho Em Một Mái Nhà

10:38 chiều – 22/12/2025

Sau đó tôi xuất ngũ, hợp tác với bạn mở một trung tâm huấn luyện quân sự dành cho thiếu nhi.

Khi ở căn cứ, nhìn thấy Lục Thư Ngôn giống hệt mình khiến người tôi cứng đờ đi, vội vàng đi tìm thông tin của thằng bé.

Vào cái khắc tôi thấy trong hồ sơ ghi mẹ của thằng bé tên là Lục Điềm Điềm, tôi xúc động đến nỗi suýt thì trào nước mắt.

Năm năm trời, cuối cùng tôi cũng tìm được em.

Tôi không đợi được phải gọi ngay cho em. Sau khi ngắt máy, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào cửa, chỉ muốn được thấy em xuất hiện.

Em bước vào, trông em vẫn như năm năm trước, không hề đổi thay.

Lúc ấy tôi chỉ muốn ôm chầm lấy em, nói cho em biết tôi có rất nhiều điều muốn tâm sự với em nhưng tôi không dám, tôi sợ mình sẽ khiến em hoảng loạn.

Không những vậy, tôi dò xét em vài ba câu thì đã biết ngay Lục Thư Ngôn là con trai tôi khiến tôi càng phấn khích hơn.

Nhưng em không thừa nhận, đã thế còn giả vờ không biết tôi là ai.

Tôi nghĩ cứ từ từ thôi, tôi đã chờ suốt năm năm rồi, không cần phải nôn nóng làm gì.

*

Giờ tan học, tôi gặp lại hai mẹ con, con trai còn khen tôi đẹp trai.

Lời khen đấy đã làm tôi phổng mũi.

Cơ mà khi em lái xe rời đi, tôi bỗng thấy bất an vô cùng.

Tôi lần theo địa chỉ mà em ghi trên hồ sơ, vừa mới đến nhà em thì đã thấy em kéo vali đi rồi.

Em vẫn muốn trốn tránh tôi.

Lúc ấy tôi tức kinh khủng nhưng tôi lại sợ nhiều hơn, sợ mình không tìm được em nữa.

Tôi ép em về nhà, muốn nói chuyện tử tế với em.

Tôi bộc lộ cho em nghe hết thảy con tim mình, nói cho em biết rằng tôi thích em, tôi tìm em năm năm rồi, tôi muốn níu em lại bằng sự chân thành của mình.

Được quá, em thấy tôi không đến để giành con trai với em thì cũng không trốn nữa.

Từ ngày hôm ấy, tôi bắt đầu bước vào cuộc sống của mẹ con em, bắt đầu chăm sóc  hai mẹ con hết lòng hết dạ.

Cứ chầm chậm thôi, chỉ cần em ở đây thì một ngày nào đó, tôi sẽ giúp em buông xuống những gai nhọn của mình.

Sau rồi, vào lần đầu tiên em ôm tôi, tôi sướng đến nỗi nấu món gì cũng cháy hết.

Và sau ấy, em dẫn tôi về thăm bố mẹ em, tôi căng thẳng tới mức suýt thì không thắt được cà vạt.

Tôi đã hứa trước bia mộ của bố mẹ em rằng: Cháu sẽ chăm sóc mẹ con em chu toàn, sẽ bảo vệ hai mẹ con cả đời, trao cho hai mẹ con một mái ấm hạnh phúc.

*

Cuối cùng, chúng tôi đã đi đăng kí kết hôn, tôi đã cưới được người con gái tôi yêu suốt những năm tháng đại học, và có cả con trai của mình nữa.

Em mang thai bé thứ hai, lúc về quê tìm thấy một chiếc hộp các tông, em còn niềm nở chạy ra khoe với tôi.

– Từ Cảnh Sơ, anh nhìn hộp giấy note em nhận được hồi năm tư đại học này.

– Ngày nào bạn ấy cũng viết truyện hài cho em rồi dán lên chỗ em ngồi, em nghĩ bạn này thích em đấy.

Tôi nhìn chiếc hộp đựng những mảnh giấy note của em rồi ngẩng lên nhìn em trìu mến.

– Ừ, anh vẫn luôn thích em nhưng em nhận ra muộn quá.

Có lẽ phụ nữ mang thai nên bị ngốc ba năm, lần ấy em vẫn chưa hiểu được rằng tôi đang thừa nhận tôi là người viết những mẩu giấy ấy.

Thành thử tôi có hơi đau lòng.

Nhưng tôi chẳng ngờ, lúc vào phòng sinh thì em mới sực vỡ lẽ, ngạc nhiên thốt lên:

– Từ Cảnh Sơ, thì ra năm đấy anh là người viết truyện cười cho em.

Sau ấy, em sinh được một nàng công chúa, và gia đình tôi đã đủ cả nếp cả tẻ.

Cuối cùng thì tôi cũng đã trao được cho em một mái nhà hạnh phúc.

Hết truyện.