Skip to main content

“Cùng họ với tôi.”

 

Tôi khẽ run lên.

 

Cùng họ với tôi.

 

Mấy chữ đó nghe còn ấm lòng hơn cả trăm cái bánh bao.

 

“Vâng, cháu là Trần An.”

 

Sáng sớm hôm sau, tôi đeo cặp, như thường lệ ra khỏi nhà đi học.

 

Mẹ tôi đang bận rộn trong bếp, luộc trứng cho em trai.

 

“Chiêu Đệ, giặt cái khăn quàng đỏ của em mày rồi hãy đi!”

 

Bà không ngoái đầu lại, lớn tiếng quát.

 

Tôi liếc nhìn chiếc khăn quàng đỏ treo trên giá áo, bẩn thỉu, đầy vết dầu mỡ.

 

Bình thường gặp tình huống này, tôi sẽ lặng lẽ mang đi giặt, dù có muộn học bị mắng cũng không dám hé răng.

 

Nhưng hôm nay, tôi không động vào.

 

Tôi đi thẳng ra cửa, cúi xuống thay giày.

 

“Con ranh chết tiệt, tai mày điếc rồi à?”

 

Mẹ tôi cầm xẻng nấu ăn xông ra, chỉ thẳng vào mũi tôi mà mắng.

 

“Bảo mày giặt cái khăn quàng đỏ thì sao? Nuôi mày lớn thế này, có tí việc cũng làm không xong!”

 

Tôi ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn bà.

 

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn bà nghiêm túc đến vậy.

 

Những nếp nhăn nơi khóe mắt, làn da chảy xệ, và đôi mắt lúc nào cũng đầy vẻ chán ghét, cay nghiệt.

 

Đó chính là người đã sinh ra và nuôi tôi lớn.

 

“Tôi không giặt.”

 

Tôi nói.

 

Giọng không lớn, nhưng trong buổi sáng yên tĩnh lại rõ ràng đến lạ.

 

Mẹ tôi sững người, dường như không ngờ tôi dám cãi lại.

 

Ngay giây sau, cơn giận của bà bùng nổ.

 

“Phản rồi! Dám cãi tao? Để tao đánh chết mày!”

 

Bà giơ xẻng lên, chuẩn bị đánh xuống.

 

Tôi không né, chỉ bình thản nói:

 

“Tôi phải đi học rồi.”

 

Sau đó, tôi mở cửa, bước ra ngoài.

 

Cú đánh ấy không rơi xuống, có lẽ bà cũng không ngờ tôi lại đi dứt khoát như vậy.

 

Sau lưng vang lên tiếng chửi rủa của bà, nhưng tôi nghe không rõ nữa.

 

Cũng không muốn nghe nữa.

 

Xuống đến dưới lầu, người đàn ông đó đang tựa vào chân tường hút thuốc.

 

Anh đã thay quần áo, không biết kiếm đâu ra chiếc áo khoác đen, che kín bộ vest bên trong.

 

Râu cạo sạch sẽ, sắc mặt tuy vẫn còn hơi nhợt, nhưng khí thế của kẻ ở vị trí cao đã trở lại. Thấy tôi xuống, anh dập tắt đầu thuốc.

 

“Giải quyết xong rồi?”

 

“Ùm.”

 

“Không chào tạm biệt à?”

 

“Không.”

 

“Thế cũng tốt.”

 

Anh mở cửa xe.

 

Đó là một chiếc sedan màu đen rất bình thường, đỗ ven đường, chẳng hề nổi bật.

 

“Lên xe.”

 

Tôi ngồi vào hàng ghế sau.

 

Trong xe thoang thoảng mùi thuốc lá, xen lẫn mùi da thuộc xa lạ.

 

Tôi chưa từng ngồi trong một chiếc xe tốt như thế này.

 

Qua cửa kính, tôi nhìn tòa nhà tập thể cũ kỹ kia dần dần lùi xa.

 

Trên ban công các nhà phơi đầy quần áo, đủ màu sắc, như những lá cờ rách nát.

 

Tôi nhìn thấy cửa sổ nhà mình, có một cái đầu nhỏ thò ra, là em trai tôi.

 

Nó đang nhổ nước bọt xuống dưới.

 

Tôi thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn thẳng về phía trước.

 

Tạm biệt nhé, Chiêu Đệ.

 

Chú Trần đưa tôi đến một căn biệt thự ở phía tây thành phố.

 

Nơi này rất rộng, rộng hơn cả hoàng cung trong tưởng tượng của tôi.

 

Trong sân trồng đầy những loài hoa tôi không biết tên, còn có cả một hồ nước nhân tạo rất lớn. Nhưng tôi chẳng có tâm trí nào mà ngắm.

 

Vì vừa bước vào cửa, đã có một nhóm người mặc vest đen xúm lại.

 

“Trần gia, ngài không sao chứ?”

 

“Trần gia, vết thương thế nào rồi?”

 

“Kẻ phản bội đã tìm thấy, xử lý thế nào đây ạ?”

 

Họ nhao nhao lên, vẻ mặt ai cũng căng thẳng.

 

Chú Trần xua tay ra hiệu bảo họ im lặng.

 

“Vết thương nhỏ thôi, không chết được.”

 

Rồi chú chỉ về phía tôi.

 

“Sắp xếp cho con bé này một căn phòng, gọi bác sĩ đến khám. Gầy quá.”

 

Một người đàn ông đeo kính bước lại, đánh giá tôi từ đầu đến chân.

 

“Trần gia, đây là… đứa bé đã cứu ngài sao?”

 

“Ù.”

 

“Vậy… ngài định sắp xếp thế nào?”

 

Chú Trần liếc tôi một cái, nhàn nhạt nói:

 

“Nuôi làm con gái.”

 

Không khí xung quanh bỗng chốc lặng ngắt.

 

Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.

 

Người đàn ông đeo kính càng thêm bối rối, đẩy gọng kính, lắp bắp:

 

“Chuyện này… Trần gia, ngài không đùa đấy chứ? Đứa trẻ này… lai lịch không rõ ràng…

 

“Mạng của tôi cũng là từ ‘lai lịch không rõ mà nhặt về đấy.”

 

Chú Trần liếc anh ta một cái, ánh mắt lạnh như băng.

 

“Còn ý kiến gì nữa không?”

 

“Không… không có.”

 

Người kia cúi đầu ngay lập tức, không dám nói thêm gì.

 

Cứ như vậy, tôi trở thành Trần An.

 

Sống trong một căn phòng rộng rãi, sáng sủa, ngủ trên chiếc giường mềm như mây.

 

 

Tủ quần áo đầy ắp váy áo mới tinh, mỗi ngày đều có dì giúp việc nấu cho tôi những món ăn khác nhau.

 

Nhưng tôi không hề thấy vui.

 

Vì trong lòng luôn bất an.

 

Chuyện tốt như từ trên trời rơi xuống, thật sự có thể rơi trúng tôi sao?

 

Tôi cứ có cảm giác tất cả chỉ là một giấc mộng. Chỉ cần tỉnh dậy, tôi sẽ lại thấy mình đang co ro trong hành lang ẩm mốc, rét run vì lạnh. Vì thế, tôi chưa từng dám tắt đèn khi ngủ, cũng không dám ngủ sâu.

 

Chỉ cần có một tiếng động nhẹ, tôi sẽ lập tức tỉnh dậy, siết chặt con dao gọt trái cây giấu dưới gối.

 

Con dao đó là tôi lén lấy từ nhà bếp.

 

Chỉ khi cầm nó trong tay, tôi mới cảm thấy an toàn phần nào.

 

Chú Trần dường như đã nhận ra sự khác thường của tôi.

 

Nhưng chú không nói gì, chỉ bảo người đổi khóa cửa phòng tôi thành loại khóa mật mã rất phức tạp, chỉ có tôi và chú biết mật mã.

 

Chú còn cho đặt một nút báo động ở đầu giường tôi, chỉ cần nhấn một cái, toàn bộ vệ sĩ trong biệt thự sẽ lập tức xông vào.

 

“Ở đây, không ai có thể động đến cháu.”

 

Trong bữa tối, chú gắp cho tôi một miếng sườn.

 

“Kể cả là chú.”

 

Tôi nhìn miếng sườn trong bát, sống mũi bỗng cay xè.

 

Tôi cúi đầu, cắm mặt vào ăn cơm, không dám để chú thấy vành mắt đã đỏ hoe của mình.

 

Chắc khoảng một tháng sau, tôi dần thích nghi với cuộc sống ở đây.

 

Chú Trần thuê cho tôi gia sư tốt nhất để bù lại phần kiến thức đã bỏ lỡ.

 

Tôi rất trân trọng cơ hội này, học hành vô cùng chăm chỉ.

 

Tôi biết, chỉ có đọc sách mới có thể thay đổi vận mệnh, mới giúp tôi thật sự đứng vững được.

 

Tối hôm đó, sau khi làm bài xong, tôi xuống lầu uống nước.

 

Lúc đi ngang qua thư phòng, tôi nghe thấy bên trong đang cãi nhau.

 

Cửa chỉ khép hờ, tôi không cố ý nghe lén, nhưng tiếng bên trong quá lớn.

 

“Lão Trần, anh điên rồi sao? Nhặt về một đứa con hoang đã đành, giờ còn muốn chuyển cổ phần cho nó?!”

 

Là giọng một người phụ nữ, the thé, chói tai.

 

“Đó là việc của tôi, không đến lượt cô quản.”

 

Giọng chú Trần lạnh như băng.

 

“Việc của anh? Anh đừng quên, công ty này cũng có một nửa là tâm huyết của tôi! Vì một đứa không rõ lai lịch, anh định vứt bỏ bao năm tình cảm của chúng ta Sao?!”

 

“Tình cảm?”

 

Chú Trần bật cười lạnh.

 

“Hồi đó tôi bị truy sát, trốn trong cái hành lang nát đó chờ chết, cô đang ở đâu? Cô ở trong khách sạn, lên giường với gã khác ăn mừng vì tôi chết rồi chứ gì?”

 

Trong thư phòng lặng ngắt như tờ.

 

Phải mất một lúc sau, người phụ nữ kia mới run rẩy lên tiếng:

 

“Anh… anh biết rồi?”

 

“Muốn người khác không biết, trừ khi đừng làm.”

 

“Cút.”

 

Ngay sau đó là tiếng giày cao gót nện gấp gáp xuống sàn.

 

Tôi nấp ở chỗ ngoặt cầu thang, nhìn thấy người phụ nữ mặc áo choàng đỏ giận dữ chạy xuống.

 

Lúc đi ngang qua tôi, bà ta trừng mắt nhìn tôi một cái.

 

Ánh mắt đó, đầy oán hận và độc địa.

 

Tôi nhận ra bà ta.

 

Bà ta là nhân vật nữ doanh nhân thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí tài chính, cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của chú Trần – Tô Mạn.

 

Tôi từng nghe nói, chú và bà ta là cuộc hôn nhân thương mại, bề ngoài hòa thuận, trong lòng thì lạnh nhạt.