20
Những ngày sau đó, tôi gắng gượng bằng chút sức lực còn sót lại để sắp xếp mọi chuyện.
Tôi tìm một trường tiểu học tốt nhất, hoàn thành thủ tục nhập học cho Trừng Trừng.
Tôi còn quay rất nhiều video, dạy con cách mặc quần áo, ăn uống, buộc dây giày…
Tôi hy vọng, dù không thể ở bên con, tôi vẫn có thể đồng hành cùng con trên hành trình trưởng thành.
Chu Thanh Vũ ngày nào cũng đến.
Anh phụ tôi chăm sóc Trừng Trừng, chơi cùng con, kể chuyện cho con nghe.
Anh thậm chí còn học nấu ăn, mỗi ngày nấu một món mới đủ dinh dưỡng cho tôi.
Tế bào ung thư đã lan khắp cơ thể tôi.
Cơ thể mỗi ngày một yếu hơn, những cơn đau cũng ngày một dữ dội.
Tôi biết… thời gian của tôi không còn nhiều nữa.
Hôm kỷ niệm thành lập công ty, Chu Thanh Vũ khăng khăng muốn đưa tôi cùng tham dự.
Anh nói, đó là dấu mốc quan trọng nhất kể từ khi anh khởi nghiệp — và anh muốn chia sẻ điều ấy… cùng tôi.
Tôi không lay chuyển được anh, đành miễn cưỡng đồng ý.
Buổi lễ kỷ niệm được trang hoàng lộng lẫy, ánh đèn rực rỡ, người người sang trọng, ly rượu vang nâng lên liên tục.
Trên màn hình lớn bắt đầu chiếu đoạn video ghi lại hành trình khởi nghiệp của công ty.
Trong khung hình là một cô gái trẻ, bụng bầu nhô cao, ngồi trước màn hình máy tính, cùng một người đàn ông làm việc thâu đêm suốt sáng.
Cô ấy quỳ dưới đất, cẩn thận thay tấm lót cho một bà cụ già yếu.
Đôi tay run rẩy ký vào hợp đồng cầm cố nhà…
Từng khung hình hiện lên như những lưỡi dao nhọn hoắt, đâm sâu vào tim tôi không chút nương tay.
Đến lúc đó tôi mới hiểu — hóa ra mọi hy sinh của tôi, anh vẫn luôn nhớ.
Tôi quay sang nhìn Chu Thanh Vũ, anh đang nhìn chằm chằm vào màn hình, nước mắt tuôn rơi, nghẹn ngào không nói nên lời.
Anh đang hối hận sao?
Vì sự lạnh nhạt, vô tình năm xưa?
Tôi không biết.
Và cũng không muốn biết.
Tôi đứng dậy rời đi, không ngoảnh đầu, không lưu luyến.
Khi đến cửa, tôi nghe thấy sau lưng vang lên tiếng gọi đầy đau đớn:“Cẩm Ninh! Anh xin lỗi!”
Tôi khựng lại.
Hít sâu một hơi, nhưng vẫn không quay đầu lại.
21
Ngày hôm sau, tôi nhập viện.
Bệnh tình chuyển biến xấu nhanh chóng, tôi đã không thể tự đi lại.
Chu Thanh Vũ gần như không rời khỏi tôi nửa bước.
Anh tiều tụy đi thấy rõ, hốc mắt trũng sâu, râu ria xù xì.
Anh cứ lặp đi lặp lại những lời “xin lỗi”, cầu xin tôi tha thứ.
Nhưng… điều đó còn có ý nghĩa gì nữa?
Tôi nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên nụ cười ngây thơ của Trừng Trừng.
Lòng tôi tràn đầy tiếc nuối và không nỡ rời đi.
Tôi chưa kịp thấy con lớn lên, chưa kịp thấy con lấy vợ, sinh con…
“Mẹ ơi…”
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy tiếng con gọi.
Tôi cố mở mắt.
Thấy con trai nhỏ của mình đang đứng bên giường bệnh, tay cầm một bông hồng đỏ rực.
“Mẹ ơi, đây là bức tranh con vẽ, tặng mẹ.”
Thằng bé đưa bức tranh cho tôi.
Trong tranh là một người mẹ nắm tay đứa trẻ, cùng đứng dưới nắng, cười rất rạng rỡ.
Tôi nhìn bức tranh, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
“Trừng Trừng…”
Tôi cố giơ tay muốn chạm vào khuôn mặt con.
Nhưng tay tôi mềm nhũn, rơi thõng xuống giường.
“Mẹ ơi!”
Trừng Trừng òa khóc, nhào vào người tôi, cơ thể nhỏ bé run lên không ngừng.
Ý thức của tôi mờ dần, mọi thứ trước mắt trở nên tối đen.
Tôi nghe thấy tiếng gào khóc xé ruột của Chu Thanh Vũ bên tai…
Nhưng tôi không thể đáp lại anh nữa rồi.
Tình yêu của chúng tôi, cùng với sinh mệnh của tôi, đã kết thúc ở mốc 14 năm bên Chu Thanh Vũ.
22
Tiếng khóc của Trừng Trừng lẫn vào mùi thuốc khử trùng trong phòng bệnh.
Tôi lơ lửng nơi góc trần nhà, nhìn thấy Chu Thanh Vũ úp mặt vào bàn tay tôi — bàn tay vẫn còn chút hơi ấm.
Tang lễ đơn sơ, chỉ vài người thân, bạn bè thân thiết đến đưa tiễn.
Chu Thanh Vũ như phát điên, ôm lấy di ảnh của tôi, gào khóc nức nở.
Anh gọi tên tôi không ngừng, nói xin lỗi không dứt.
Tôi nhìn anh… nhưng trong lòng không còn chút gợn sóng nào.
Mọi thứ… đã quá muộn.
Trừng Trừng rất ngoan, không khóc lóc, không làm loạn.
Chỉ lặng lẽ đứng một bên, nhìn ảnh tôi với đôi mắt đượm buồn và mơ hồ.
Nhạn Nguyệt Khê ôm lấy con, an ủi trong im lặng.
Tôi biết, con rồi sẽ ổn.
Còn tôi… cuối cùng cũng được giải thoát.
Tôi không còn phải chịu đựng những cơn đau bệnh tật, không cần phải nghe thêm những lời ăn năn muộn màng.
Tôi có thể ra đi thật bình yên.
Chu Thanh Vũ không tái hôn.
Anh toàn tâm chăm sóc Trừng Trừng.
Nhạn Nguyệt Khê cũng ở bên hai cha con như một người thân.
Mỗi năm, vào ngày giỗ và ngày Thanh Minh, Chu Thanh Vũ đều dẫn Trừng Trừng đến thăm tôi.
Anh kể cho tôi nghe về việc học của con, những chuyện vui buồn thường nhật,kể cả những bước tiến mới của công ty…
Và… những lời xin lỗi lặp đi lặp lại.
Anh nói, anh hối hận.
Nói, anh rất nhớ tôi.
Tôi lặng lẽ lắng nghe, không đáp lại.
Tôi biết, anh đã nhận lấy hình phạt xứng đáng.
Suốt phần đời còn lại, anh sẽ sống trong hối hận và dằn vặt.
Còn tôi — đã buông bỏ rồi.
Tôi cuối cùng có thể đối diện với quá khứ, đối diện với Chu Thanh Vũ, và cả đoạn tình yêu đã từng là tất cả của tôi.
23
Năm năm sau, Trừng Trừng đã học lớp ba.
Con cao lớn và chín chắn hơn rất nhiều.
Chu Thanh Vũ dành toàn bộ thời gian cho Trừng Trừng và công ty.
Anh trầm lặng hơn, trưởng thành hơn, nhưng cũng cô đơn hơn.
Chỉ khi bên cạnh con, anh mới nở được nụ cười thật lòng.
Một ngày, anh đưa Trừng Trừng đi chơi công viên giải trí.
Hai cha con vui đùa tới tận chiều mới trở về.
Trên đường về, Trừng Trừng bất chợt hỏi:“Ba ơi, sao ba không cưới cô Nguyệt Khê?”
Chu Thanh Vũ hơi khựng lại, rồi mỉm cười chua xót:“Vì trong tim ba… chỉ có mẹ con.”
Trừng Trừng nghiêng đầu:“Nhưng mẹ con mất rồi mà.”
Chu Thanh Vũ im lặng vài giây, rồi nhẹ nhàng nói:“Mẹ không còn trên đời, nhưng mãi mãi ở trong tim ba.”
Trừng Trừng gật gù như hiểu như không, lại hỏi:“Thế còn cô Nguyệt Khê thì sao?”
Chu Thanh Vũ ngẩn người, không biết nên trả lời thế nào.
Đúng lúc đó, một chiếc xe dừng lại cạnh họ.
Nhạn Nguyệt Khê bước xuống, mỉm cười nói với Trừng Trừng:
“Trừng Trừng, cô dẫn con đi ăn kem nhé?”
Trừng Trừng vui vẻ nhảy khỏi xe, chạy về phía cô.
Chu Thanh Vũ đứng lại phía sau, lặng nhìn hai người — ánh mắt anh mơ hồ, phức tạp… không rõ là tiếc nuối hay nhẹ lòng.