Skip to main content

#GSNH 1034 Gió Xuân Trở Lại

2:51 sáng – 12/11/2025

14

Tôi dứt khoát từ chối.

Cũng rõ ràng trong công việc.

Ở công ty, tôi và Giang Thần trở lại đúng vị trí đồng nghiệp.

Không dư thừa, không nhập nhằng.

Tôi tưởng rằng Lâm Duyệt sẽ mừng rỡ lắm.

Dù sao thì giờ cô ta có thể đường đường chính chính “lên chức” rồi còn gì?

Nhưng không, cô ta lại bắt đầu nhằm vào tôi.

Hôm đó, trưởng phòng dẫn tôi đi ăn cùng một số sếp lớn từ các bộ phận khác.

Trong phòng bao toàn là đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, nói năng đầy vẻ xã giao, mùi xã hội nồng nặc.

Tôi là người trẻ nhất, cũng là người không có địa vị gì.

Trưởng phòng bảo tôi đi mời rượu từng người một, tôi không thể từ chối, đành làm theo.

Sau một vòng chúc rượu, tửu lượng vốn không cao của tôi bắt đầu đuối, chân đứng không vững, đầu óc lơ mơ.

Chẳng mấy chốc, trưởng phòng bảo có việc phải đi trước, để tôi lại một mình.

Tôi bắt đầu cảm thấy bất thường.

Và rồi nghe lỏm được vài câu từ người bên cạnh, tôi mới vỡ lẽ: Người sắp xếp tôi đến buổi tiệc này chính là Lâm Duyệt.

Cô ta bề ngoài chỉ là một thực tập sinh mới vào nhưng thực chất lại là cháu gái của Tổng Giám đốc.

Với mối quan hệ đó, muốn hãm hại ai trong công ty chỉ là chuyện trong vài phút.

Hiểu ra mình bị gài bẫy, tôi vội vã đứng dậy tính rời đi.

Nhưng một gã đàn ông bên cạnh giữ tôi lại.

“Ôn Noãn, đừng không biết điều vậy chứ. Chỉ là uống với bọn anh vài ly thôi mà, chẳng lẽ em sợ bọn anh ăn thịt em chắc?”

Trong lúc nói, tay ông ta đã lần lên cánh tay tôi.

Tôi sợ đến mức tim như nghẹn ở cổ họng.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bị đẩy mạnh từ bên ngoài.

Là Phó Trạch.

Anh bước vào như thể mọi chuyện chẳng liên quan mình, đi thẳng đến bên tôi, kéo tôi đứng dậy.

“Đi.”

Người đàn ông kia nổi khùng, trừng mắt mắng:

“Mày là ai? Ai cho mày vào đây hả?!”

Phó Trạch liếc mắt nhìn ông ta.

Ngay lúc đó, một người đàn ông khác ngồi bên vội kéo ông ta lại, ghé tai nói nhỏ điều gì đó.

Tôi không nghe rõ họ nói gì.

Nhưng rất nhanh, ánh mắt người đàn ông kia nhìn Phó Trạch liền chuyển sang sợ hãi.

Tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng từ lúc Phó Trạch xuất hiện, không ai dám ngăn anh lại.

Còn tôi thì…

Chưa kịp nghĩ thêm gì đã cúi người nôn sạch.

Ngay bức tường ngoài phòng bao, nôn đến hoa cả mắt.

“Nhà em ở đâu? Tôi đưa em về.”

Phó Trạch cúi người, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Tôi báo địa chỉ, lảo đảo theo anh lên xe.

15

Trên xe, tôi nhận được tin nhắn từ Lâm Duyệt.

[Đừng mơ bám lấy Giang Thần nữa. Nếu không, lần sau không chỉ đơn giản là một bữa tiệc đâu.]

[Giờ thì chắc mày biết chú tao là ai rồi nhỉ? Trong công ty này, tao có cả đống cách khiến mày sống không yên.]

Tôi không trả lời.

Nhưng rất nhanh sau đó, Lâm Duyệt lại gửi thêm một tấm ảnh.

Là ảnh chụp chung giữa cô ta và Giang Thần, đúng hơn thì là ảnh trên giường.

Bối cảnh nhìn qua là một khách sạn cao cấp.

Giang Thần cởi trần nằm trên giường, đang lướt điện thoại.

Lâm Duyệt nằm bên cạnh, tay giơ chữ V tạo dáng selfie.

Cả hai đều không lộ rõ mặt.

Nhưng… làm sao tôi có thể không nhận ra họ là ai?

[Anh ấy là của tao.]

Tối hôm Giang Thần đến tìm tôi để xin quay lại, tôi thậm chí còn tin lời anh ta rằng đã dứt khoát với Lâm Duyệt rồi.

Tôi còn nghĩ… anh ta thật sự hối hận.

Muốn níu giữ tôi thật lòng.

Hóa ra, tôi đúng như lời anh ta nói.

Đơn giản.

Dễ lừa.

Cảm xúc vốn đã buông bỏ từ trước không biết từ lúc nào lại bị khơi dậy lần nữa.

Cơn giận bùng lên không thể kiềm chế, tôi tức tối đáp lại tin nhắn của cô ta: [Anh ta là của cô. Loại rác rưởi đó, cô muốn thì cứ lấy.]

Lúc xuống xe, tôi lại nôn thêm một lần, lần này văng đầy lên người Phó Trạch.

Nhưng anh không hề tức giận, chỉ lặng lẽ cởi áo khoác ra rồi nhẹ nhàng đỡ tôi vào tận trong căn hộ.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy anh dịu dàng như một vị thần bước ra từ ánh sáng.

16

Có lẽ là do tác động của rượu.

Cũng có lẽ… là bởi những lần tôi khốn đốn nhất, bối rối nhất, người luôn ở bên tôi lại là Phó Trạch.

Tôi không rõ bản thân bị làm sao nữa nhưng hình như tôi bắt đầu phụ thuộc vào anh.

Đặc biệt là lúc anh ôm lấy tôi, mùi hương nhẹ nhàng vương trên người anh khiến tôi cứ muốn đắm chìm mãi, không cách nào dứt ra nổi.

Thế là tôi thực sự làm vậy.

Lúc Phó Trạch đỡ tôi vào nhà, tôi vòng tay qua cổ anh.

Bốn mắt nhìn nhau, mặt tôi đỏ bừng không kiểm soát nổi.

“Phó Trạch, anh có phải… thích tôi không?”

“…”

Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng.

Anh nhẹ nhàng đỡ tôi nằm xuống giường, vòng tay vẫn ôm lấy eo tôi.

“Em say rồi, nghỉ ngơi đi.”

Giọng anh bình thản, không thể đoán được cảm xúc, khiến tôi thấy hơi hụt hẫng.

Nhưng cũng không quá bất ngờ.

Anh vừa xoay người định rời đi, tôi lại kéo tay áo anh.

Vì rượu làm đầu óc mơ hồ, mắt nhắm nghiền, lời nói cũng không qua suy nghĩ.

“Phó Trạch… thật ra hôn anh rất dễ chịu.”

“Anh nhìn thì lạnh lùng đấy nhưng môi lại mềm. Người cũng rất ấm, ôm vào thấy thoải mái…”

“Ợ…”

Tôi khẽ nấc một tiếng rồi buông tay.

Cơ thể và đầu óc đều rơi vào trạng thái mệt mỏi tột độ, tôi bắt đầu lẩm bẩm như nói mớ: “Tôi điên rồi mất… Tự nhiên lại muốn yêu đương với anh…”

“Anh là bạn cùng phòng với Giang Thần, nếu anh ta biết tôi và anh ở bên nhau thì chắc tức chết mất.”

“Dù là anh ta ngoại tình trước nhưng mà bị bạn thân đào góc tường, chắc cũng không chịu nổi đâu…”

“Dù sao thì chắc anh cũng không thích kiểu con gái nhàm chán như tôi nhỉ? Đơn giản, dễ dụ, vô vị đến phát ngán…”

“Tôi đang nói linh tinh cái gì vậy… thất tình xong điên luôn à…”

“Phó Trạch, anh còn đó không? Tôi đùa đấy, đừng để trong lòng nha…”

“Ừ thì… chắc cũng có nửa thật. Tôi cho phép anh cười tôi nhưng chỉ đến hôm nay thôi đó…”

“Tôi chỉ là đang say rượu thôi… say rượu nói bậy… anh… anh đừng…”

Bạn bè từng bảo tôi, mỗi lần say, tôi sẽ nói rất nhiều.

Và toàn những lời hoang đường không giống mình lúc tỉnh chút nào.

Vậy nên, tôi cũng không biết bản thân ngủ thiếp đi từ lúc nào, cũng chẳng rõ Phó Trạch đã nghe được bao nhiêu và rời đi từ khi nào.

17

Tỉnh dậy.

Trong phòng chỉ còn một mình tôi.

Vì dư âm rượu, đầu tôi đau như muốn nổ tung.

Ký ức đêm qua cũng… biến mất sạch sẽ.

Đầu óc trống rỗng.

Mảnh ký ức cuối cùng tôi nhớ được là cảnh tôi bị một gã đàn ông trung niên nắm tay kéo đi trong bữa tiệc.

Đinh đông!

Tiếng chuông cửa vang lên ngoài cửa chính.

Tôi ra mở.

Trước mắt tôi là Giang Thần.

“Anh đến làm gì?”

Vừa nhìn thấy anh ta, đầu tôi càng đau dữ dội.

“Noãn Noãn, anh thực sự biết lỗi rồi… cho anh một cơ hội nữa, được không?”

Trong đầu tôi đã bắt đầu chửi thề.

Tối qua còn tình tứ với Lâm Duyệt trong khách sạn,

hôm nay sáng sớm đã chạy đến trước mặt tôi đóng kịch à?

Tôi liếc qua dấu vết đỏ mờ ám trên cổ anh ta, siết chặt nắm tay.

“Giang Thần, anh đừng để tôi phải tát anh.”

Giang Thần khựng lại, không ngờ vài ngày không gặp mà thái độ của tôi với anh ta đã thay đổi hoàn toàn.

Nhưng anh ta vẫn chưa chịu buông bỏ.

Ngay lúc đó, Phó Trạch từ xa đi tới, tay cầm một túi đồ.

“Phó Trạch? Sao cậu lại đến đây?”

Giang Thần ngạc nhiên, ánh mắt săm soi anh từ đầu tới chân.

Phó Trạch chẳng nói gì, đi thẳng tới gần tôi.

Lúc ấy tôi mới thấy trên tay anh là đồ ăn sáng đã đóng gói.

“Đêm qua, tôi ở với cô ấy.”

Phó Trạch vòng tay ôm lấy vai tôi, kéo tôi sát vào lòng.

Anh nhìn Giang Thần, ánh mắt dửng dưng như thể không hề quan tâm đến cơn sốc trong mắt đối phương.

“Cậu… các người?!”

Giọng Giang Thần run rẩy.

Phó Trạch không trả lời, chỉ xoay người đưa tôi vào trong.

Cạch.

Cửa đóng lại.

Không khí xung quanh anh lạnh đi rõ rệt.

Túi đồ ăn sáng bị anh đặt sang bên cạnh, ngay trên tủ giày.

Anh ép tôi vào cánh cửa sau lưng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm không chớp.

“Hôm qua em hỏi tôi một câu, giờ tôi trả lời được rồi.”

“??”

Tôi ngơ ngác, chưa kịp phản ứng.

Tôi hỏi gì cơ?

“Anh đồng ý.”

Đồng ý… gì vậy?

Giây tiếp theo, đôi môi anh phủ xuống, mọi câu hỏi của tôi đều bị nuốt gọn trong nụ hôn.

Tôi mở to mắt, sững người.

Giang Thần ngoài cửa bắt đầu đập mạnh: “Ra đây! Noãn Noãn! Em mở cửa cho anh!”

“Phó Trạch, cậu nói rõ ràng đi! Gì mà ở với nhau đêm qua?!”

“Tôi không ngờ cậu là loại người như vậy! Dám cướp người yêu bạn cùng phòng! Bảo sao cái hôm chơi trò chơi, cậu hôn cô ấy chẳng hề do dự! Hóa ra đã sớm có ý đồ từ lâu rồi!”

“Có giỏi thì mở cửa ra! Ra đây nói cho rõ ràng!”

Tôi không biết có phải vì tiếng gào của Giang Thần ngoài kia hay không nhưng nụ hôn của Phó Trạch ngày càng mạnh mẽ.

Âm thanh ướt át xen lẫn tiếng thở gấp quấn lấy không khí trong căn hộ nhỏ.

Chắc chắn Giang Thần bên ngoài cũng nghe rõ mồn một.

“Các người đang làm gì vậy?! Phó Trạch! Cậu là đồ khốn! Ôn Noãn là người phụ nữ của tôi! Đm!”

Phó Trạch không thèm để ý, chỉ siết tôi chặt hơn.

Cơ thể tôi dán sát vào anh, hơi nóng từ người anh truyền sang tôi không ngừng.

Bàn tay anh vuốt dọc sống lưng tôi, chậm rãi, nhẹ nhàng mà lại ám muội đến tận xương.

Không biết từ khi nào, tôi đã hoàn toàn đắm chìm.

Hai tay vốn đặt trước ngực anh cũng buông lỏng, vòng ra sau lưng, ôm lấy anh.

Môi lưỡi đã chẳng còn là của tôi nữa.

Cảm giác bị theo đuổi, bị chiếm hữu, bị khơi dậy đến từng thớ da khiến toàn thân tôi tê dại.

Khiến tôi rơi vào trầm mê hoàn toàn.

Tôi không còn nghe thấy tiếng Giang Thần nữa.

Thứ tôi cảm nhận được, chỉ còn lại đôi môi bá đạo của Phó Trạch, là nhiệt độ nóng bỏng, là hơi thở bao phủ tôi đến tận cùng.