10
Mùa thu đầu ở Đại học Giang Hải.
Lá ngân hạnh rơi vàng rực cả mặt đất.
Tôi dẫm lên lớp lá dày, bước vào tòa nhà Tâm lý học.
Tôi là nghiên cứu sinh được tuyển thẳng.
Giáo sư hướng dẫn lại đang cần trợ giảng cho lớp đại cương.
Thế là tôi trở thành trợ giảng của môn Tâm lý học dành cho sinh viên năm nhất.
Ba tháng kể từ khi khai giảng, lớp học vẫn kín chỗ.
Tân sinh viên năm nhất vừa háo hức, vừa rụt rè.
Rôm rả bàn tán xem giảng viên nào đẹp trai, trợ giảng nào dịu dàng.
Tôi cúi đầu sắp xếp giáo án.
Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng xôn xao.
“Mau nhìn kìa, người kia đẹp trai quá!”
Tôi ngẩng đầu.
Thấy anh ta.
Đoạn Dự Cảnh.
Áo sơ mi, vest chỉnh tề, khí chất lạnh lùng.
Đứng ngay gần cửa giảng đường.
Đưa tiễn ai đó.
Bên cạnh là một bóng người quen thuộc.
Đoạn Di Dao.
Cô ta mặc áo khoác bò ôm sát, ngắn tới eo.
Nửa vòng eo mảnh mai lộ ra.
Trên mặt trang điểm nhạt.
Màu môi dịu dàng, không hề gây cảm giác phòng bị.
Cái bụng của cô ta đã gần như khôi phục hoàn toàn.
Trông chẳng khác gì một tân sinh viên ngây thơ.
Sạch sẽ, trong sáng, yếu đuối.
Cô ta xin nghỉ ba tháng “bệnh”, ai cũng nghĩ do sức khỏe.
Nhưng tôi biết.
Cô ta là đi “sinh con”.
Và giờ đây—
Cô ta quay lại.
Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt Đoạn Dự Cảnh quét qua, lập tức thấy tôi.
Ánh nhìn mang theo châm chọc và mất kiên nhẫn.
Anh ta cau mày, giọng cố tình lạnh lẽo:
“Sao em lại ở đây? Theo tôi đến tận trường luôn à?”
Tôi suýt bật cười.
Theo anh ta?
Đúng vậy.
Ngày xưa anh ta ghen, tôi từng đuổi theo dỗ dành.
Nhưng đó là khi tôi chưa biết anh ta thiên vị, và ích kỷ đến mức nào.
Tôi khẽ gập giáo án lại.
Bước đến gần anh ta, mỉm cười tự nhiên:
“Anh hiểu nhầm rồi. Tôi không đến vì anh.”
“Tôi là nghiên cứu sinh của Đại học Giang Hải. Môn học này, tôi là trợ giảng.”
Sắc mặt anh ta hơi biến đổi.
Rõ ràng không ngờ tôi vẫn ở lại trường này.
“À đúng rồi.”
Tôi thong thả nói tiếp, nụ cười dịu dàng:
“Tôi không có thời gian xem em gái anh diễn vai bạch liên hoa đâu.
Ngày đầu đến trường, chắc chưa hồi phục hẳn nhỉ?”
“Nhiều sinh viên chen lấn, lỡ ai va phải cái bụng cô ấy, tsk— hậu quả chắc không nhẹ đâu.”
Mặt Đoạn Di Dao cứng đờ trong một thoáng.
Nhưng rất nhanh, cô ta lại lấy lại dáng vẻ ngoan hiền.
Kéo nhẹ tay áo Đoạn Dự Cảnh, khẽ nói:
“Anh ơi, bỏ đi. Chị ấy là giảng viên, mình đừng làm phiền giờ học.”
“Mình phải có văn hóa chứ.”
Tôi nhìn gương mặt ngây thơ của cô ta, bất giác bật cười.
Cái cô “em gái” này—
Không chỉ biết đóng vai yếu đuối.
Mà còn rất biết tỏ ra cao thượng.
11
Sáng hôm sau đến trường, trời còn chưa sáng rõ.
Tôi mặc một chiếc áo khoác dài màu kem nhạt, đeo balo chéo, vừa khéo che phần eo.
Bước trên con đường rợp bóng cây trong khuôn viên, như thường lệ, tôi nghe podcast để chuẩn bị cho buổi dạy hôm nay.
Nhưng hôm nay… có gì đó sai sai.
Đi ngang căn tin, có mấy cô nữ sinh khẽ huých nhau, hạ giọng nói:
“Là cô ta đó. Xinh như vậy thì… cũng không bất ngờ lắm ha…”
Đến cửa tòa nhà giảng dạy, một nam sinh nhìn tôi làm một tiếng huýt sáo:
“Anh em nói đúng thật. Nghiên cứu sinh đúng là chịu chơi, đẻ xong vẫn đi học.”
Lông mày tôi khẽ nhíu lại.
Tôi tháo tai nghe, ánh mắt lướt qua đám họ.
Mang theo chút sắc lạnh.
Không ai dám nói thêm câu nào.
Chỉ đến khi bước vào văn phòng khoa Tâm lý, tôi mới hoàn toàn hiểu có chuyện gì.
Một sư tỷ cùng khoa nhìn tôi, ngập ngừng:
“Cô Tô… dạo này đời tư của cô… hình như… có lời đồn… Cô đừng gấp, tôi đang tìm xem ai là người tung ra.”
“Đời tư?”
Tôi chẳng hiểu gì, cho đến khi mấy cô bé ban cán sự lớp lén chạy đến nói:
“Cô biết chưa ạ? Có người tung bài lên diễn đàn trường, nói cô mang thai trước hôn nhân, sinh xong rồi. Đứa bé Đoạn Dự Cảnh nuôi… là con của cô.”
“Còn nói cô giả vờ làm nghiên cứu sinh để qua mặt trường, tiện bề tìm bạn trai mà làm giấy tờ hộ khẩu cho con…”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi bật cười vì tức.
Ai mà rảnh vậy? Viết kịch bản cung đấu còn không biên được kiểu này.
“Ai tung?”
Một cô bé lí nhí, rồi đưa tôi xem điện thoại.
Trên màn hình là loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn vừa bị bóc trên diễn đàn.
Kèm theo đó là ảnh một tờ giấy khám sức khỏe khi thi đại học.
Tên người khám bị che đi, rất mơ hồ.
Nhưng ở phần ghi chú lại rõ rành rành:
“Thai 4 tháng – Khuyến nghị nghỉ ngơi.”
Tôi chỉ nhìn một cái đã nhận ra.
Đây chính là giấy khám thai của Đoạn Di Dao.
Nhưng điểm mấu chốt—
Cô ta đem thứ này, chụp lại và đổ lên đầu tôi.
Trong đoạn chat, cô ta khóc lóc giãi bày.
Nói mình “không làm gì cả”.
Nói tôi giật anh trai cô ta.
Rồi còn vu oan đứa bé là của cô ta.
Lại nói tôi lấy nhầm giấy khám, tự tay tung ra ngoài.
“Là của Tô Nhiệm đó… Cô ấy với anh tôi yêu nhau lâu rồi. Cô ấy mang thai con của anh ấy nên anh ấy mới phải nuôi giùm… Tôi mới mười tám, sao mà có bầu được…”
“Giờ hai người họ chia tay rồi. Cô ấy mới không dám nhận.”
Khi nói những câu này, chắc cô ta còn nhập tâm lắm.
Biểu cảm uất ức, vô tội, lại đầy tự tin.
Cứ như thể cô ta mới là nạn nhân thật sự.
12
Tôi đứng ở tầng hai tòa nhà Tâm lý, tựa bên cửa sổ.
Nhìn làn sương buổi sáng trên sân vận động từ từ tan đi.
Có người báo cho tôi biết—Đoạn Di Dao hôm nay đi học.
Tôi mang giáo trình, đi thẳng đến tòa nhà giảng dạy.
Lớp học của cô ta.
Vừa đến cửa—
Tôi đã nghe tiếng sụt sịt bên trong.
“Em thật sự không có mang thai… Bọn họ ghen tị nên mới bịa chuyện hại em… Sau này em còn yêu đương thế nào được nữa…”
Giọng yếu mềm, ngọt như nước đường.
Vang lên vài câu nghẹn nghẹn, ấm ức.
Cố tình khiến người ta thương.
Tôi đứng ngoài cửa ba giây, rồi đẩy cửa bước vào.
Lớp học lập tức im bặt.
Vừa thấy tôi, vẻ mặt sắp khóc của cô ta liền đổi ngay.
Đôi mắt sáng lên, như cứu tinh vừa tới.
Cô ta chạy nhanh đến kéo tay tôi:
“Tô Nhiệm!”
Cô ta nhỏ giọng, hối hả:
“Chị nhận đi được không? Chị nhận đi, anh em mới chịu cưới chị. Chị cũng không muốn con không tên không phận mà…”
Cô ta còn cố tình chớp mắt.
Câu “anh em mới cưới chị” được nhấn rất rõ.
Cứ như thể tôi tha thiết muốn bước vào cái nhà họ Đoạn lắm vậy.
Tôi bật cười.
Giọng cô ta nhỏ, nhưng tai sinh viên xung quanh thì đủ thính.
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía tôi.
Nghi ngờ, chấn động, hóng hớt, khinh bỉ… đủ cả.
Tôi cúi xuống nhìn đôi tay trắng đến phát sáng của cô ta:
“Màn kịch lần này hay đấy. Từ giấy khám thai, tung bùn bẩn, đến ép tôi nhận—diễn tự nhiên thật. Đoạn Di Dao, cô đúng là không muốn học nữa rồi phải không?”
Mặt cô ta trắng bệch.
Chưa kịp nói, bên ngoài vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Đoạn Dự Cảnh lao vào, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
Vừa thấy tôi—
Hai mắt anh ta bùng lửa giận, không một lời báo trước.
Chát!
Một cái tát giáng thẳng lên mặt tôi.
Cả đầu tôi choáng váng, nửa bên mặt rát bỏng.
Tôi lập tức vung tay, tát trả thật mạnh.
Chậc, đau cả tay tôi.
Cả lớp xôn xao.
Có người còn không nhịn được, bật thốt:
“Cô Tô ra tay nhanh ghê!”
Đoạn Dự Cảnh nghiến răng, gầm lên:
“Tại sao em bôi nhọ Di Dao?! Nó mới mười tám, sao em lại độc ác như vậy?!”
Tôi ngẩng đầu, má còn đỏ nhưng ánh mắt lạnh tanh:
“Đoạn Dự Cảnh, anh điên rồi à?”
“Anh nghĩ tôi thật sự mê anh đến mức phải cưới anh sao? Ai là người nửa năm trước đòi ghi con của em gái anh vào tên tôi? Ai giờ lật mặt, vu oan cho tôi?”
Tôi không lớn giọng, nhưng câu nào câu nấy đều sắc bén.
“Anh biết tôi là giảng viên ở đây không? Mà dám mở miệng sỉ nhục tôi giữa lớp?”
“Đoạn Dự Cảnh, anh với em gái anh—đúng là khiến người ta thấy buồn nôn.”
Đoạn Dự Cảnh sững lại.
Đoạn Di Dao mặt mày tái mét, môi run run.
Cô ta đã nhận ra—
Vở diễn của mình.
Hỏng rồi.
13
Chát ——
Lúc Đoạn Di Dao còn đang ngẩn người, tôi tát thẳng vào mặt cô ta một cái rõ kêu, không hề nể mặt.
Cô ta bị đánh lệch cả mặt sang một bên.
Sau đó ngơ ngác ôm má, vành mắt đỏ bừng kinh hãi.
Cả lớp im phăng phắc.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta, mặt không cảm xúc, nhưng từng câu nói vang rõ rành rành:
“Cô thích diễn đúng không? Vậy thì tôi cũng chơi một vở.”
“Vở này gọi là — Đập mặt trà xanh!”
Trong đám sinh viên có người đã giơ điện thoại quay từ lúc nào, tốc độ tay không thể nhanh hơn.
Thậm chí có người còn bắt đầu tường thuật nho nhỏ:
“Cô kia tên Tô Nhiệm, nghiên cứu sinh ngành Tâm lý… mới bị một tên tát, xong cô gái kia còn giả bộ vô tội… Ui má, cô Tô vừa tát lại cô kia rồi! Plot twist gấp đôi luôn!”
“Đây là drama giới nhà giàu chứ còn gì nữa, follow tôi để xem diễn biến tiếp nha!”
Đoạn Dự Cảnh thấy tôi ra tay, cơn giận bùng nổ.
Anh ta giơ tay lên thật cao, rõ ràng chuẩn bị đánh tiếp.
Tôi đột nhiên giơ tay chặn lại:
“Khoan đã.”
Từ ngoài cửa, một giọng nam trầm ổn vang lên:
“Phu nhân.”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cửa.
Một người đàn ông trung niên, ăn mặc như quản gia bước vào, vest chỉnh tề, tay cầm vài xấp tài liệu.
Ông ta nhanh chóng đi về phía tôi.
Cung kính đưa tôi loạt giấy tờ: phiếu xét nghiệm, hồ sơ bệnh viện.
Và một chiếc iPad.
Mở lên là đoạn video vô cùng rõ nét.
Trong video, Đoạn Di Dao bụng nhô rõ, một tay ôm lưng, bước thấp bước cao đi vào bệnh viện.
Bên cạnh là Đoạn Dự Cảnh đang dìu cô ta, chăm sóc cẩn thận.
Phía sau là logo bệnh viện nổi bật, ngày tháng ghi rõ — ngay sau kỳ thi đại học năm ngoái.
“Đây là báo cáo siêu âm của Đoạn Di Dao, cùng toàn bộ hồ sơ nhập viện lúc cô ta mang thai.”
Quản gia bình tĩnh nói.
“Kèm theo là kết quả giám định huyết thống. Cha đứa bé — chính là Đoạn Dự Cảnh.”