“Tình trạng sức khỏe của anh Thẩm đặc biệt, không thể thực hiện nghĩa vụ vợ chồng. “– Luật sư nói chắc nịch. – “Trong trường hợp này, cuộc hôn nhân của hai người thật ra đã không còn ý nghĩa.”
“Vậy à?” – Tôi nâng ly trà. –” Vậy cho tôi hỏi, pháp luật có quy định rằng quân nhân bị thương trong lúc làm nhiệm vụ thì buộc phải ly hôn không?”
Luật sư khựng lại.
“Hơn nữa… “– Tôi đặt ly trà xuống. –” Ai nói với anh là vợ chồng tôi không có quan hệ?”
Trần Tú Lan bật dậy:
“Cô nói dối! Mặc Hàn nó hoàn toàn không thể…”
“Anh ấy có thể hay không, tôi là người rõ nhất.” – Tôi mỉm cười cắt ngang. – “Còn bà thì sao? Là mẹ chồng mà quan tâm chuyện phòng the của con trai như vậy, có phải hơi quá không?”
Sắc mặt vị luật sư trở nên vô cùng thú vị.
Trần Tú Lan tức đến run người:
“Cô… cô… cô…”
“Bà Trần. “– Luật sư ho nhẹ một tiếng. – “Nếu họ thật sự có đời sống vợ chồng bình thường, thì không đủ căn cứ để ly hôn theo lý do bà đưa ra.”
“Không thể nào!” – Trần Tú Lan gần như gào lên. –” Bác sĩ đã nói nó không được mà!”
“Bác sĩ nói chỉ là tạm thời.” – Tôi đứng dậy. –” Hơn nữa, anh ấy đang điều trị rồi.”
“Trần Tú Lan, tôi khuyên bà nên bỏ cái ý định đó đi. Tôi sẽ không ly hôn với Thẩm Mặc Hàn đâu.”
“Cô chỉ vì tiền! “– Bà ta độc địa nói. –” Vì cái nhà này, vì tiền trợ cấp của nó!”
Tôi cười:“ Đúng vậy, tôi yêu tiền của anh ấy, yêu ngôi nhà này, và càng yêu con người anh ấy. Vậy thì sao?”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng hét chói tai của Trần Tú Lan:“ Lâm Vãn Tình! Cô quay lại cho tôi!”
Tôi chẳng buồn bận tâm, về thẳng nhà.
Thẩm Mặc Hàn đã tỉnh, đang ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng.
“Em vừa đi đâu vậy?” – Anh hỏi.
“Chạy bộ buổi sáng. “– Tôi đáp bừa.
Anh nhìn tôi một cái, không vạch trần:
“Đói rồi nhỉ? Sắp xong rồi.”
Tôi vòng tay ôm anh từ phía sau:
“Thẩm Mặc Hàn.”
“Ừ?”
“Mẹ anh lại tìm em.”
Anh khựng lại:
“Bà ấy nói gì?”
“Vẫn bài cũ, bảo em rời xa anh.” – Tôi tựa cằm lên vai anh. – “Còn dẫn cả luật sư theo nữa.”
Anh quay lại, ánh mắt phức tạp:
“Xin lỗi.”
“Lại xin lỗi nữa à? “– Tôi nhéo má anh. –” Thẩm Mặc Hàn, anh có thể ngẩng đầu lên một chút được không? Mẹ anh là mẹ anh, còn anh là anh.”
Anh nắm lấy tay tôi:
“Anh sẽ xử lý.”
“Không cần. “– Tôi mỉm cười. – “Em tự lo được. Còn anh, chăm lo sức khỏe, phối hợp điều trị cho tốt vào.”
Anh cúi xuống hôn lên trán tôi:
“Ừ.”
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Tôi ra mở cửa, bên ngoài là hai người đàn ông mặc quân phục.
“Chào chị dâu! “– Cả hai đồng thanh. –” Bọn em là đồng đội của đội trưởng Thẩm.”
Thẩm Mặc Hàn bước tới:
“Sao các cậu đến đây?”
“Đội trưởng, cấp trên có nhiệm vụ mới. – Một người hạ giọng.”
Sắc mặt Thẩm Mặc Hàn lập tức thay đổi:
“Nhiệm vụ gì?”
“Không tiện nói rõ, nhưng… “– Người kia liếc nhìn tôi. – “Có thể sẽ phải công tác xa một thời gian.”
Tim tôi chợt đập mạnh.
Thẩm Mặc Hàn kéo tôi sang một bên:
“Vãn Tình, anh…”
“Đi đi”. – Tôi cắt lời anh. – “Đó là trách nhiệm của anh.”
“Nhưng anh đã hứa với em…”
“Anh chỉ hứa sẽ phối hợp điều trị, đâu có hứa sẽ bỏ công việc. – Tôi chỉnh lại cổ áo cho anh. – Nhớ giữ an toàn, sớm quay về.”
Anh nhìn tôi thật sâu, rồi siết chặt tôi vào lòng.
“Chờ anh.”
“Ừ.”
Mười phút sau, anh theo đồng đội rời đi.
Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn chiếc xe quân sự khuất dần khỏi tầm mắt.
Không hiểu sao, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ.
4
Ba ngày sau khi Thẩm Mặc Hàn đi công tác, Tống Vũ Vi đến nhà tìm tôi.
“Chị dâu, em có thể vào ngồi một chút không? “– Cô ta đứng ở cửa, tỏ vẻ đáng thương.
“Có gì thì nói luôn ở đây. “– Tôi tựa người vào khung cửa.
Cô ta mím môi:
“Lần này nhiệm vụ của anh Mặc Hàn rất nguy hiểm.”
Tôi thoáng căng thẳng, nhưng mặt vẫn không biểu cảm:
“Rồi sao?”
“Lần trước đội đi làm nhiệm vụ tương tự, chỉ có một nửa trở về. “– Ánh mắt cô ta đầy ẩn ý. – “Chị dâu, chị không lo sao?”
“Anh ấy là quân nhân, đó là nhiệm vụ của anh ấy.”
“Nhưng nhỡ đâu… anh ấy không quay lại được thì sao?” – Tống Vũ Vi đột nhiên cười. – “Chị dâu, chị còn trẻ, cần gì phải giữ chặt một người đàn ông có thể trở thành liệt sĩ bất cứ lúc nào?”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:
“Tống Vũ Vi, cô có biết mình đang nói gì không?”
“Tôi chỉ là tốt bụng nhắc nhở thôi mà. “– Cô ta giả vờ đáng thương. – “Chẳng bằng nhân lúc này ly hôn đi, ít ra còn chia được tài sản. Nếu anh ấy thật sự…”
“Cút.” – Tôi cắt lời.
“Cô nói gì?”
“Tôi nói, cút. “– Tôi nhấn từng chữ. –” Nếu tôi còn thấy cô xuất hiện trước cửa nhà tôi lần nữa, tôi sẽ báo công an.”
Sắc mặt Tống Vũ Vi trở nên vặn vẹo:
“Lâm Vãn Tình, cô sẽ hối hận!”
Tôi đóng rầm cửa lại, dựa lưng vào nó, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
Thật ra, tôi đang rất sợ. Sợ anh thật sự không thể quay về.
“Nhưng thì sao? Tôi là vợ lính, đây là điều tôi phải học cách đối mặt.”
Tối đó, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ.
“Lâm Vãn Tình phải không?” – Đầu dây bên kia giọng rất gấp.
Tôi như ngừng thở:
“Tôi đây. Xin hỏi…”
“Tôi là bác sĩ từ bệnh viện quân y. Thẩm Mặc Hàn bị thương, hiện tại cần phẫu thuật gấp. Xin cô đến ngay!”
Đầu tôi ong lên, suýt nữa không đứng vững.
“Anh ấy… anh ấy sao rồi?”