Skip to main content

Nói xong, anh ta vội vàng đi về phía đại sảnh.

Tôi mơ hồ thấy, Thẩm Lạc đã rưng rưng nước mắt lao vào vòng tay anh ta, khóc nức nở trong vòng tay anh.

Tim tôi như bị buộc vào một cục tạ, không ngừng chìm xuống.

Phó Nhược Minh dựa vào tường, nở nụ cười như có như không nhìn tôi. Tôi cố kìm nén cơn giận trong lòng, nhìn anh ta: “Anh đang nhìn gì vậy?”

“Nhìn xem em khóc lúc nào.” Anh ta liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Còn nín được bao lâu nữa.”

Tôi lập tức nén nước mắt lại: “Anh có thời gian thì nên đi khám não đi, xem thử còn bao lâu nữa thì bị tai biến.”

Phó Nhược Minh cười khẽ. Anh ta đưa tay về phía tôi: “Làm bạn nhé.”

Tôi biết mình nên khéo léo trong giao tiếp, dù sao thì Phó Nhược Minh cũng rất đáng để kết giao. Nhưng lúc này tôi thật sự không có tâm trạng.

Tôi lắc đầu, quay người bước đi. Khi đến góc quẹo, tôi vô tình quay lại, thấy Phó Nhược Minh vẫn đứng ở chỗ cũ, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm tôi, ẩn hiện chút hứng thú…

Sau buổi tiệc, mọi việc của tôi bắt đầu không thuận lợi.

Những hợp tác đã được định trước bị hủy bỏ, hoạt động của công ty cũng gặp trục trặc. Tôi biết có điều không ổn, âm thầm điều tra thì phát hiện ra đó là do ba tôi làm trò.

Những người nể mặt Phó Lăng Khôn, khi phải chọn giữa tôi – một tình cũ và ba tôi – người cha chồng tương lai, tất nhiên họ chọn ba tôi.

Tôi cắn răng, cố gắng tìm cách xoay xở, nhưng mạng lưới quan hệ của tôi không rộng bằng ba, giờ cũng không có cơ hội để xây dựng sức mạnh riêng.

Tôi đầu tắt mặt tối, lao đao khắp nơi, trở thành trò cười cho nhiều người. Có người không rõ là tốt bụng thật hay giả vờ, khuyên tôi nên tìm một người tình khác.

Họ nói tôi có nhan sắc, biết cách đối nhân xử thế, chắc chắn sẽ nhanh chóng tìm được người chống lưng mới.

Tôi không muốn, vẫn kiên quyết tìm cách. Cho đến một ngày, có người gọi tôi đi tham gia một bữa tiệc, nói rằng có quý nhân muốn giới thiệu cho tôi.

Lúc đó tôi đã không còn cách nào khác, đành phải tham gia. Vừa bước vào phòng, tôi thấy trên ghế chủ tọa có một người đàn ông, khuôn mặt sắc sảo, ngũ quan đẹp đẽ, có vài phần giống Phó Lăng Khôn. Chỉ là anh ta hay cười hơn, đôi mắt đào hoa nheo lại đầy ẩn ý, đang chăm chú nhìn tôi.

Anh ta gật đầu với tôi: “Lại gặp nhau rồi.”

Tôi cắn môi thật chặt, buộc mình phải nở nụ cười, ngồi xuống đối diện anh ta: “Chào Phó tổng.”

“Gọi tôi là Nhược Minh.” Anh ta giơ ly rượu về phía tôi: “Làm bạn nhé.”

Tôi hít một hơi sâu, gật đầu: “Được rồi, Nhược Minh.”

7

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Phó Nhược Minh uống rất nhiều.

Lúc ra về, anh ta bảo tôi đỡ anh ta đi. Tôi nghe thấy có người phía sau cười đùa: “Chu Tiếu lại có chỗ dựa rồi, lần này chắc chắn sẽ quay lại.”

Còn có người nói: “Lần này tìm được chú của Phó Lăng Khôn, nhà họ Phó chắc chắn sẽ có trò hay, hai chú cháu này nước lửa không dung.”

“Không phải như người ta hay nói sao, hồng nhan họa thủy mà.”

Tôi giả vờ như không nghe thấy, tự nhủ rằng chỉ khi đứng trên đỉnh cao thì mới không nghe thấy những lời xì xào.

Phó Nhược Minh cười nhẹ trên đỉnh đầu tôi: “Lần này em có thể nín được bao lâu?”

Tôi hít một hơi sâu: “Anh muốn tôi nín bao lâu, tôi sẽ nín được bấy lâu.”

Phó Nhược Minh nhìn đồng hồ: “Nửa tiếng đi.”

Anh ta mở cửa xe, tôi bước lên xe của anh ta rồi ngồi yên vị.

Tôi gần như đã tự buông bỏ bản thân. Dù sao tôi cũng xuất thân là tình nhân, số phận vốn không tốt như Thẩm Lạc, nhưng lại muốn sống tốt hơn cô ấy. Con người mà, tham lam quá mức thì sẽ bị trừng phạt.

Phó Nhược Minh ngồi cùng tôi ở ghế sau, chống tay lên má rồi nheo mắt nhìn tôi, nụ cười thoáng hiện trên môi.

Tôi không nhìn đến anh ta, mặc kệ anh ta muốn đưa tôi đi đâu thì đưa.

Sau khoảng mười phút, anh ta đột nhiên nói: “Cố chịu thêm hai mươi phút nữa.”

Tôi liếc nhìn anh ta, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lại mười phút nữa trôi qua, anh ta lại nói: “Cố chịu thêm mười phút nữa.”

Bên ngoài trời tối đen, ánh đèn đường mờ mờ phản chiếu một khu rừng rậm rạp. Tôi lúc này mới nhận ra, chúng tôi đang đi trên đường cao tốc, đã đến vùng ngoại ô của thành phố.

Cảm giác rùng rợn nổi lên trong lòng, nhiều cảnh kinh dị trong phim chợt lóe qua đầu, nhìn người đàn ông bên cạnh, suốt đoạn đường chỉ cười mỉm và không nói nhiều, càng làm tôi thêm sợ hãi.

“Anh định đưa tôi đi đâu?” Tôi lùi lại một chút.

Anh ta nhìn đồng hồ: “Còn vài phút nữa thôi.”

Tôi sợ đến nổi da gà, lén lút lấy điện thoại, định gọi cảnh sát.

Anh ta cười, đưa tay ra sau lưng tôi lấy điện thoại: “Đợi thêm vài phút nữa được không? Gọi cảnh sát giả sẽ bị các chú cảnh sát truy cứu đấy.”

Mặt tôi tê cứng vì sợ hãi.

Tôi không muốn chết. Tôi vẫn chưa thể ngẩng đầu lên mà kiêu hãnh với bọn người tồi tệ ngoài kia, tôi vẫn chưa trả thù xong.

Thời gian bắt đầu chậm lại, mỗi giây đều là sự dày vò tâm trí và thể xác.

Tôi gần như cầu xin: “Tôi có thể làm bất cứ điều gì, xin anh đừng làm hại tôi, tôi còn có tâm nguyện chưa hoàn thành.”

Phó Nhược Minh bật cười lớn, ra hiệu cho tài xế dừng xe. Anh ta xuống xe trước, rồi vẫy tay gọi tôi. Tôi không muốn xuống xe, nhưng tài xế thúc giục: “Phó tổng sẽ không làm gì cô đâu, tài sản lớn như vậy mà để đền bù cho cô, cô nghĩ có khả năng sao?”

Tôi bán tín bán nghi, chủ yếu cũng là vì không còn cách nào khác, đành phải xuống xe.

Phó Nhược Minh gọi tôi đến bên cạnh anh ta, chỉ vào hồ nước tối tăm trước mặt: “Không cần nín nữa.”

Tôi nhìn quanh, lúc này mới phát hiện ra, không biết từ lúc nào chúng tôi đã đến gần khu nhà cũ của nhà họ Phó.

Khu nhà cũ của nhà họ Phó nằm ở ngoại ô thành phố, là khu dân cư giàu có lâu đời. Bảo vệ ở đây tuần tra suốt 24 giờ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, sự ấm ức và sợ hãi sau cú sốc dồn dập tràn về. Tôi không thể nín nữa, “òa” một tiếng khóc nức nở. Khóc đến mức không thở nổi, nước mắt nước mũi tràn trề.

Nước mắt là thứ rất đặc biệt, hoặc là ngăn chặn ngay từ khoảnh khắc nó bắt đầu chảy, hoặc nếu không thì một khi đã vỡ òa, nó sẽ như lũ lụt tràn bờ, có thể khiến bạn khóc gấp bội lần những uất ức đã từng trải qua.

Tôi ngồi bệt dưới đất mà khóc nức nở, dáng vẻ rất thảm hại, miệng còn không ngừng rủa xả.

Tôi không phục, tại sao, tại sao lại như vậy. Tôi đã làm sai điều gì chứ? Tại sao ba tôi không cần tôi, tại sao Phó Lăng Khôn rời bỏ tôi. Tại sao tôi không thể giữ lại bất cứ thứ gì.

Tôi khóc rất nhiều, rất lâu, khóc đến nỗi không còn sức mà khóc tiếp.

Phó Nhược Minh đứng bên cạnh tôi, lặng lẽ chờ đợi, đợi đến khi tôi khóc hết sức rồi, anh ta mới đỡ tôi đứng dậy, đưa khăn giấy cho tôi lau nước mắt và nước mũi.

Tôi nấc lên từng đợt, nhưng cảm giác nặng nề trong lòng đã tan biến, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy thoải mái đến vậy.

Tôi nghi ngờ nhìn anh ta hỏi: “Tại sao?”

Phó Nhược Minh nhếch môi: “Muốn xem em cứng đầu được bao lâu.”

Tôi nghĩ anh ta có vấn đề, nhưng không dám nói. Tôi chỉ có thể chuyển đề tài: “Nơi này thật yên tĩnh.”

Phó Nhược Minh nhìn ra mặt hồ, một lúc sau mới gật đầu: “Rất thích hợp để khóc.”

8

Thế là, bằng một cách kỳ lạ nào đó mà  tôi đã bắt đầu kết giao với Phó Nhược Minh. Điều kỳ lạ hơn nữa là, người ta đồn thổi rằng anh ta là kim chủ của tôi, mà lại đồn thổi rất cụ thể và sống động.

Lợi ích của lời đồn là công việc của tôi lại bắt đầu thuận lợi, và tôi tranh thủ thời gian ổn định hiếm hoi này để phát triển sự nghiệp. Tôi nghĩ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ kiên trì đến khi không ai có thể bóp nghẹt cổ họng tôi.  Và tôi cũng sẽ không cần dựa vào danh tiếng của bất kỳ người đàn ông nào nữa, có thể tự mình đứng trên đỉnh cao mà mỉm cười.

Nhưng lời đồn cũng có mặt trái của nó.

Mặt trái là Phó Lăng Khôn đã tin vào điều đó. Anh ta gõ cửa phòng tôi vào lúc nửa đêm, cả người đã trong trạng thái say bí tỉ, và mở miệng ra chất vấn tôi: “Em có phải đã quen với Phó Nhược Minh rồi không?!”

Tôi nhíu mày, nhưng vẫn để anh ta vào nhà, xuống bếp nấu canh giải rượu, đắp chăn cho anh ta và để anh ta nghỉ ngơi.

Trước đây, tôi vẫn luôn chăm sóc anh ta như vậy. Nhưng bây giờ, làm những việc này lại khiến tôi cảm thấy như từ kiếp trước.

Anh ta nhìn tôi không chớp mắt, ra hiệu cho tôi lại gần. Tôi cầm bát canh đi đến bên anh ta, anh ta yêu cầu tôi cúi xuống.

Tôi cúi người xuống, Phó Lăng Khôn tiến lại gần, thì thầm: “Em đã cho tôi uống bùa gì? Tại sao tôi không thể quên được em.”

Trong lòng tôi chợt thấy buồn, nhưng vẫn nhắc anh ta: “Anh đã có Thẩm Lạc rồi.”

Anh ta như bị một cái tát đánh thức, rút tay về từ ngực tôi, nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào cho đến khi trời sáng.

Khi trời sáng, tôi nhìn Phó Lăng Khôn với sự ngạc nhiên. Tôi không hiểu vì sao anh ta lại ở lại đây qua đêm. Nhưng ngôi nhà này là của anh ta tặng, nên tôi cũng chẳng cản anh ta ở lại.

Đến bảy giờ sáng, Phó Lăng Khôn mới dậy và chuẩn bị ra về.

Vừa rửa mặt, anh ta vừa hỏi tôi: “Em với Phó Nhược Minh là thật đấy à?”

Tôi dựa vào cửa phòng tắm mà cười, ánh mắt tham lam lướt qua người anh ta, nhưng không nói gì.

Tại sao anh ta lại yêu thương, cưng chiều Thẩm Lạc, còn tôi, kẻ vô danh thay thế, lại phải báo cáo cuộc sống riêng tư sau khi chia tay?

Phó Lăng Khôn không nhận được câu trả lời, mặt lạnh lùng rời đi. Trước khi đi, anh ta nhìn tôi một cái: “Phó Nhược Minh là con cáo, em không đấu lại anh ta đâu.”

Anh ta do dự một chút: “Lời đề nghị hôm trước của anh, em có thể cân nhắc bất cứ lúc nào.”

Tôi mỉm cười tiễn khách: “Phó tổng đi thong thả.”

Cánh cửa “rầm” một tiếng bị đóng sầm lại.

Tôi cúi đầu, đứng sau cánh cửa một lúc lâu, rồi ngẩng cao đầu, bước ra ngoài chiến đấu.