Skip to main content

Khi thu dọn đồ đạc, tôi mới bàng hoàng nhận ra từng món đồ trong căn nhà này đều do một tay tôi sắm sửa.

Từ cái gối, tấm nệm cho đến lọ tinh dầu thơm.

Tất cả đều là vì muốn anh có thể nghỉ ngơi tốt nhất sau mỗi lần lệch múi giờ, tôi đã lặn lội đến không biết bao nhiêu công xưởng để tự tay đặt làm riêng.

Thế nhưng anh chưa bao giờ để tâm đến những thứ này. Với anh, căn nhà này có lẽ cũng chẳng khác gì khách sạn.

Đằng sau vẻ ngoài có vẻ ôn nhu, thực chất lại là một sự lãnh đạm thấu xương.

Thời gian đếm ngược còn bảy ngày, nhưng tôi đã không còn muốn đợi thêm nữa.

Khi mọi việc đã hòm hòm, kim đồng hồ chỉ đúng mười giờ đêm, anh mới về đến nhà.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã bị anh ôm chặt vào lòng.

Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, người vẫn còn vương hơi lạnh của gió đêm: “Ngày mai anh bay đi Paris, ba ngày sau về sẽ có một điều bất ngờ muốn nói với em. “

Đêm nay anh có vẻ rất vui, có lẽ là vì mối quan hệ với “ánh trăng sáng” kia lại tiến thêm một bước nữa.

Tôi khẽ “vâng” một tiếng, rồi giơ tay ôm đáp lại anh thật chặt.

Coi như đây là lời từ biệt cuối cùng cho đoạn tình cảm này, và cho cả cuộc hôn nhân không mấy vui vẻ của chúng tôi.

Sáng hôm sau.

Tôi vẫn làm bữa sáng cho anh như thường lệ.

Anh vận bộ đồng phục cơ trưởng trắng tinh khôi, vừa mới ngồi xuống thì điện thoại từ bệnh viện đột ngột gọi đến, báo tin cô ta sắp sinh.

Anh nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó xử: “Vợ ơi. .. “

Tôi gượng nở một nụ cười: “Anh đi mau đi, cô ấy sinh con có một mình, không có người giúp đỡ đúng là vất vả thật. “

Trong phút chốc, đuôi mắt và chân mày anh đều ánh lên niềm vui sướng không giấu giếm.

Anh hôn nhẹ lên trán tôi: “Vợ ơi, chờ anh về. “

Tôi đổ hết chỗ bữa sáng vào thùng rác, rồi đặt tờ đơn thỏa thuận cùng giấy chứng nhận ly hôn lên ngăn tủ đầu giường.

Đến sân bay, màn hình lớn thông báo chuyến bay đi Paris bị hoãn.

Mà nguyên nhân của sự chậm trễ đó chính là người đàn ông kia hiện đang túc trực trước cửa phòng đẻ, cầu nguyện cho mẹ con cô ta được “mẹ tròn con vuông”.

Hành khách cùng chuyến bay xì xào: “Không biết còn hoãn đến bao giờ nữa, hay là mình đổi chuyến khác đi. .. “

Tôi khẽ nói một câu: “Sẽ không lâu đâu. “

Bởi vì. .. tôi vừa mới lướt thấy dòng trạng thái mới trên trang cá nhân của người phụ nữ kia.

[Đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn là anh, anh Giang của em. ]

Trong ảnh, bàn tay to lớn của người đàn ông đang nâng niu bàn chân nhỏ xíu của trẻ sơ sinh, người phụ nữ nằm bên cạnh gương mặt lộ rõ vẻ yếu ớt.

Đúng nghĩa là một gia đình ba người hạnh phúc.

Quả nhiên một tiếng sau, máy bay cất cánh.

Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của anh vang lên qua hệ thống loa phát thanh: “Thưa quý hành khách, vợ tôi hôm nay sinh sớm, rất xin lỗi vì việc riêng của cá nhân tôi đã làm ảnh hưởng đến hành trình của quý vị. “

Anh hân hoan chia sẻ niềm hạnh phúc của mình, mà hoàn toàn không biết rằng tôi đang ngồi ngay trên chính chuyến bay do anh điều khiển, lặng lẽ rời bỏ anh để đón chào một cuộc đời hoàn toàn mới.

. ..

Vào đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, Ôn Đường – một bác sĩ sản phụ khoa – đã đưa ra hai quyết định lớn.

Một là ly hôn.

Hai là phá thai.

Ngoài ra, cô còn cài đặt một đồng hồ đếm ngược trên điện thoại.

Trong vòng ba mươi ngày, cô phải hoàn thành hai việc này, để hoàn toàn thoát khỏi cuộc hôn nhân thất bại.

Sau khi quyết định, nhân lúc không có sản phụ nào đến khám, Ôn Đường đã tự đặt lịch phẫu thuật phá thai cho mình vào năm ngày tới.

“Ting” một tiếng.

Điện thoại vừa báo đặt lịch thành công thì máy gọi số của bệnh viện cũng vang lên.

“Số 32, Giang Kỳ An, mời vào phòng khám. “

Ngồi sau bàn làm việc, Ôn Đường ngỡ ngàng ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang dìu một người phụ nữ tiến vào.

Người đàn ông với đôi mắt sâu thẳm, thân hình cao lớn trong bộ đồng phục cơ trưởng, chính là cơ trưởng át chủ bài của hãng hàng không phía Nam, cũng là chồng cô – Giang Kỳ An.

Còn người phụ nữ mang bụng bầu lớn được anh nâng niu như báu vật kia tên là Tống Từ.

Ôn Đường từng thấy ảnh của Tống Từ trong ví của Giang Kỳ An.

Một tấm ảnh thẻ nhỏ xíu, các góc đã sờn cũ, đủ thấy chủ nhân của nó thường xuyên lấy ra nâng niu, nhung nhớ đến nhường nào.

Cũng chính lúc đó Ôn Đường mới biết, Giang Kỳ An và Tống Từ yêu nhau từ thời cấp ba, chia tay năm năm trước khi Tống Từ ra nước ngoài lấy chồng.

Mà cái ngày Tống Từ đăng ký kết hôn với người khác ở xứ người. ..

Cũng chính là ngày Giang Kỳ An cầu hôn cô. ..

Giữa những cảm xúc ngổn ngang, Giang Kỳ An và Tống Từ đã bước vào phòng khám.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trong mắt Giang Kỳ An cũng xẹt qua một tia sững sờ, dường như không ngờ lại chạm mặt Ôn Đường ở đây.

Đôi môi mỏng của anh khẽ mấp máy như muốn nói gì đó, hiếm khi để lộ vẻ lúng túng.

Còn Ôn Đường không nói một lời, cũng chẳng hỏi một câu, chỉ có bàn tay cầm bút hơi run rẩy là tố cáo nỗi đau đớn và bàng hoàng trong lòng cô.

Lúc này, Tống Từ thân mật khoác lấy cánh tay anh: “Kỳ An, anh vừa rời hãng bay đã đưa em đi khám ngay, có mệt lắm không? “

“Không mệt. “

Giang Kỳ An vừa vỗ về Tống Từ, vừa đưa tờ phiếu đăng ký khám cho Ôn Đường.

Ôn Đường nén lại vị chát trong mắt, đón lấy tờ phiếu rồi đứng dậy chuẩn bị khám cho Tống Từ.

Tống Từ dường như hoàn toàn không biết mối quan hệ vợ chồng giữa cô và Giang Kỳ An, cô ta níu lấy vạt áo blouse trắng của Ôn Đường nũng nịu: “Bác sĩ ơi, em sợ đau lắm, chị nhẹ tay chút nhé. “

Ôn Đường định nói khám thai định kỳ sẽ không đau.

Nhưng Giang Kỳ An đã nhanh hơn một bước, lên tiếng dặn dò: “Phiền bác sĩ Ôn nhẹ tay cho, Tống Từ từ nhỏ thể trạng đã yếu lại sợ đau, còn bị dị ứng với Penicillin nữa. “

Trong phút chốc, lời của Ôn Đường nghẹn lại nơi cổ họng như bị hóc xương cá, đau đến mức không thốt nên lời.

Cô đành im lặng, lẳng lặng thực hiện các bước kiểm tra cho Tống Từ.

Qua máy siêu âm, Ôn Đường phát hiện Tống Từ đã mang thai được tám tháng, sắp đến ngày dự sinh rồi. ..

Tim cô như bị ai đó bóp nghẹt, khó thở đến mức lồng ngực phập phồng.

Thế nhưng cho đến tận khi kết thúc buổi khám, cô vẫn không hề mở lời chất vấn Giang Kỳ An.

Giang Kỳ An có vẻ như thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi đi, anh còn quay lại nhìn sâu vào mắt Ôn Đường, dường như ngạc nhiên vì sao cô lại có thể bình tĩnh đến vậy.

Bởi trước đây, bất cứ người phụ nữ nào xuất hiện bên cạnh anh, Ôn Đường đều sẽ truy hỏi cho bằng được.

Nhưng giờ đây, Ôn Đường mệt rồi.

Dù là cuộc hôn nhân này, hay là tình cảm dành cho Giang Kỳ An, cô đều không muốn tốn công phí sức để duy trì nữa.

Cô càng không thể chấp nhận việc Giang Kỳ An có một đứa con riêng còn lớn tuổi hơn cả đứa con trong bụng mình.

Tối muộn, Ôn Đường tan làm về nhà, hiếm hoi thấy Giang Kỳ An đã có mặt ở đó.

Anh dường như cũng vừa mới về, chưa kịp thay bộ đồng phục cơ trưởng, trên tay cầm một hộp quà: “Quà anh mua cho em ở Paris này. “

Khi đưa hộp quà cho Ôn Đường, anh còn hiếm hoi giải thích: “Người đi khám hôm nay chỉ là một người bạn của anh thôi, lúc rời hãng bay tình cờ gặp nên anh tiện đường đưa cô ấy đi luôn. “