Khi Lục Cảnh Thâm lại một lần nữa vì tiểu tam mà ép tôi ly hôn, tôi đã mỉm cười ký tên.
Anh ta chế nhạo: “Sao thế, không phát điên nữa à?”
Tôi tháo nhẫn cưới, ánh mắt bình thản.
Anh ta không biết rằng — tôi đã bán sạch bí mật cốt lõi của công ty anh ta cho đối thủ truyền kiếp.
Cả Bạch Mộng Dao mà anh ta coi như báu vật kia, bản gốc của những “bức ảnh nóng” đó cũng đã được tôi đóng gói gửi cho đối thủ của cô ta từ lâu.
Khoảnh khắc máy bay cất cánh, anh ta gầm rống gọi điện tới: “Cô dám…”
Tôi khẽ cười rồi cúp máy: “Lục tiên sinh, chúc anh phá sản vui vẻ.”
Khi Lục Cảnh Thâm lại một lần nữa vì nữ minh tinh mà ép tôi ly hôn.
Tôi đã chọn cách thỏa hiệp.
Bàn tay đang cầm điếu t.h.u.ố.c của anh khựng lại một chút, hồi lâu sau, anh lại cười như không cười:
“Thế nào, lần này lại ngoan ngoãn thế?”
“Là vì phát hiện ra có phát điên cũng vô ích, nên định đổi bài mới à?”
Tôi tháo nhẫn cưới ra, bình tĩnh mở lời:
Sau một hồi im lặng dài, Lục Cảnh Thâm dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay.
Anh tựa nửa người vào tường, thong thả nói:
“Thực ra cũng không gấp đến thế.”
“Chủ yếu là vì dạo này sự nghiệp của Mộng Dao đang trên đà thăng tiến.”
“Em cứ luôn đi quấy rầy cô ấy, thật sự rất phiền phức đấy.”
Tôi không trả lời, chỉ cụp mắt xuống, nắn nót từng nét chữ.
Tôi nghiêm túc viết tên mình vào đơn ly hôn.
Sau đó mới nói: “Yên tâm đi, sau này sẽ không thế nữa.”
Dáng người Lục Cảnh Thâm hơi khựng lại, không biết đang nghĩ gì.
Một lát sau, anh đứng thẳng dậy, giọng nói mang theo một chút bực bội khó nhận ra:
“Được, tốt nhất là như vậy.”
“Nếu không… em biết rõ hậu quả mà.”
Cơ thể tôi theo bản năng khẽ run lên một cái.
Những chuyện cũ ùa về trong lòng —
Lần trước bị ép ly hôn, tinh thần tôi suy sụp.
Tôi đã trực tiếp tung những bức ảnh nóng mà Bạch Mộng Dao gửi đến để khiêu khích tôi lên mạng.
Kết quả là bị Lục Cảnh Thâm kiện ra tòa vì tội xâm phạm quyền danh dự.
Sau đó, tôi còn bị người hâm mộ truy tìm thông tin cá nhân, ép tôi phải công khai xin lỗi.
Lần đó, sau khi nghe tòa phán quyết thắng kiện.
Lục Cảnh Thâm cũng giống như thế này, thong dong tự tại nhìn tôi phát điên từ đầu đến cuối.
Rồi anh ta nhướng mày buông một câu:
“Vợ à, có hài lòng với kết quả này không?”
Thật kỳ lạ, rõ ràng lúc đó đau đớn như thế, ngạt thở như thế.
Nhưng bây giờ nhớ lại.
Lòng tôi lại chẳng còn chút gợn sóng nào, chỉ thấy mỉa mai.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn anh ta lần cuối.
Chàng thiếu niên từng vì tôi mà liều mạng năm nào, đã chếc trong những năm tháng cũ rồi.
Sau khi xách hành lý bước ra khỏi cửa lớn.
Tôi nhìn vé máy bay trong tay.
Phải một lúc sau, tôi mới nhận ra.
Cuối cùng tôi cũng đã buông bỏ được đoạn tình cảm khiến mình t.h.ả.m hại này.
Trên màn hình lớn của trung tâm thương mại.
Bạch Mộng Dao đang đại diện cho một nhãn hàng son môi nổi tiếng, nụ cười tự tin và rạng rỡ.
Hình ảnh đó dần chồng khít lên cô gái nhỏ trong ký ức từng dương oai diệu võ để thị uy khiêu khích tôi.
Lục Cảnh Thâm nói đúng một điều.
Dạo này sự nghiệp của Bạch Mộng Dao đúng là đang trên đà thăng tiến.
Những bức ảnh nóng kia không những không ảnh hưởng đến cô ta.
Ngược lại, vì thái độ thẳng thắn mà cô ta được người hâm mộ tung hô là “nữ chính tỉnh táo”.
Tôi dừng bước trước màn hình một lúc, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.
Bạch Mộng Dao à Bạch Mộng Dao, bây giờ cô đang đắc ý, nhưng cô không biết rằng —
Bản gốc của những bức ảnh đó, tôi đã sớm đóng gói gửi cho đối thủ của cô rồi.
Quy tắc trong giới, tôi hiểu rõ hơn cô nhiều.
——
Lần đầu tiên tôi phát hiện Lục Cảnh Thâm ngoại tình.
Lại là từ sự chủ động khiêu khích của Bạch Mộng Dao.
Lúc đó, tôi đã làm cho cả Lục gia đảo điên.
Khiến tất cả mọi người đều biết những việc xấu xa mà Lục Cảnh Thâm đã làm.
Khoảng thời gian đó, tất cả những người vợ thân thiết đều khuyên bảo tôi.
Khuyên tôi nên rộng lượng.
Khuyên tôi nên thỏa hiệp.
Nhưng tôi hận, tôi hận Lục Cảnh Thâm đã phản bội mình.
Hận anh ta đã biến tôi thành một kẻ điên cuồng mất kiểm soát.
Còn bản thân anh ta thì ôm ấp tình nhân nhỏ, sống một cuộc đời tiêu d.a.o tự tại.
Tôi không cam tâm, cũng không muốn thỏa hiệp.
Cho đến lần đó, phóng viên chụp trộm được cảnh hai người vào khách sạn thuê phòng.
Chuyện ầm ĩ rất lớn, Lục Cảnh Thâm vì muốn bảo vệ tiền đồ và danh tiếng của Bạch Mộng Dao.
Đã dứt khoát chọn cách công khai tình cảm.
Khi đó, toàn bộ tiêu đề tìm kiếm nóng đều là câu chuyện tình yêu của thái t.ử gia hào môn và nữ minh tinh.
Tôi bị kích động đến phát điên, chạy đến công ty của Lục Cảnh Thâm cãi vã ầm ĩ với anh ta.
Lục Cảnh Thâm nhẫn nhịn để Bạch Mộng Dao đi trước, nhưng điều đó lại càng khiến tôi suy sụp hơn.
Tôi dùng gạt tàn đập vào đầu anh ta đến mức chảy m.á.u ròng ròng, mắng anh ta là kẻ rác rưởi.
Náo loạn đến cuối cùng, anh ta lạnh mặt thốt ra một câu:
“Đúng! Tôi chính là kẻ rác rưởi, chính là ngoại tình đấy. Cô không chịu nổi thì ly hôn đi!”
Lời vừa dứt, cả tôi và anh ta đều sững sờ.
Tôi càng thêm điên cuồng, càng thêm mất kiểm soát hơn trước:
“Dựa vào cái gì mà tôi phải ly hôn?!”
“Dựa vào cái gì mà tôi phải thành toàn cho anh và con tiện nhân đó?!”
“Lục Cảnh Thâm, anh và cô ta phải gánh chịu cái danh gian phu dâm phụ này cả đời!!!”
Sau lần đó, chúng tôi chia tay trong không vui.
Lục Cảnh Thâm thậm chí còn không thèm về nhà nữa.
Cách duy nhất để tôi biết được hành tung của anh ta là qua những bài đăng khoe tình cảm trên Weibo của Bạch Mộng Dao.
Dưới nhiều tầng đả kích, tôi cực đoan quyết định cá c.h.ế.t lưới rách.
Tôi đã đăng ảnh giấy đăng ký kết hôn với Lục Cảnh Thâm lên mạng, chỉ rõ sự thật hai người họ ngoại tình.
Nhưng chuyện còn chưa kịp phát tán, Lục Cảnh Thâm đã ra tay.
Anh ta bỏ ra số tiền lớn mua chuộc bác sĩ chủ trị của mẹ tôi, giữ người lại ở nước ngoài.
Sau đó ép tôi phải đứng ra đính chính rằng giấy đăng ký kết hôn là giả.
Giây phút biết tin, mặt tôi cắt không còn giọt máu.
Thậm chí tôi còn không nhận ra ánh mắt khiêu khích đắc ý của Bạch Mộng Dao.
Tôi gần như suy sụp mà hét lên:
“Lục Cảnh Thâm, anh rõ ràng biết bệnh của bà ấy không thể trì hoãn được mà!”
“Anh rõ ràng biết làm như vậy sẽ hại c.h.ế.t bà ấy mà!”
“Sao anh có thể nhẫn tâm như thế!?”
Nhưng Lục Cảnh Thâm không hề lung lay, vẫn bình tĩnh hút thuốc.
Đợi đến khi tôi kiệt sức ngồi bệt xuống sofa.
Anh ta mới dập thuốc, thong thả nói:
“Vợ à, đừng mong tôi sẽ nương tay với em.”
“Đi đính chính đi, đừng hủy hoại cô ấy.”