7
Tạ Diễn không trả lời.
Chị thay anh nói:
“Trùng hợp chị đến đó gặp bạn, đúng lúc xảy ra tai nạn…”
Tấm kính trong phòng bệnh phản chiếu bóng hai chị em.
Chị mặc váy đuôi cá tinh xảo, dáng người uyển chuyển.
Còn tôi, chỉ là một bộ đồ nỉ lộn xộn.
Chạy vội đến, tóc tai rối bù, lớp trang điểm cũng lem hết.
Sự tương phản ấy, thật tàn khốc.
Bỗng dưng, tôi thấy buồn cười.
Tôi muốn biết – ánh mắt Tạ Diễn nhìn tôi và nhìn chị, có gì khác nhau không?
Nhưng tôi không có câu trả lời.
Tạ Diễn cúi đầu xử lý công việc, không nhìn tôi, cũng chẳng nhìn chị.
Tôi ngồi trong phòng chưa bao lâu thì chị đã lên tiếng:
“A Diễn mệt rồi, cần nghỉ ngơi. Chị ở lại là được, Lăng Thanh, em về trước đi.”
Tôi quay sang nhìn Tạ Diễn, giọng khẽ như thở dài:
“Anh muốn em ở lại không?”
Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau.
Yết hầu Tạ Diễn khẽ chuyển động.
Anh nói: “Muốn.”
Chị nhanh chóng chen vào trước tôi:
“A Diễn, chúng ta không cần cô ấy. Em ở đây là đủ rồi. Cô ấy vụng về, chẳng chăm được ai đâu.”
Nhưng đúng lúc ấy, trợ lý Tần gõ cửa bước vào, thông báo có cuộc họp online.
Nhân tiện mời chúng tôi ra ngoài đợi.
Tôi và chị đứng trong phòng chờ.
Tôi thấy hơi gò bó.
Đang định rót nước, chị bất ngờ chặn tay tôi lại.
Chị ngẩng cằm lên, nói bằng giọng cao ngạo:
“Lăng Thanh, em ngốc thật đấy.”
“Tâm tư của em, em nghĩ chị không nhìn ra sao?”
“Nhưng em cũng nên nhìn lại bản thân đi.”
“Chị và A Diễn chỉ là tạm thời xa nhau, chỉ cần chị nói một câu, anh ấy sẽ không bao giờ yêu em.”
Tôi siết chặt tay:
“Mấy lời đó, chị dám nói trước mặt Tạ Diễn không?”
Chị chỉ cười lạnh:
“Em nghĩ chị không dám à?”
Cơn giận như lửa táp ngược vào ngực.
Nhưng bị cắt ngang.
Trợ lý Tần đẩy cửa, cười tít mắt:
“Cô Lăng Thanh, tổng giám đốc Tạ muốn gặp cô.”
Chị hơi sững người.
“Gặp cô ấy, không phải tôi?”
Trợ lý Tần vẫn cười nhã nhặn:
“Đây là chỉ thị của tổng giám đốc, tôi không dám tự tiện đoán.”
Trong phòng bệnh giờ chỉ còn mình Tạ Diễn.
Anh nhìn tôi, dịu dàng nói:
“Anh bảo trợ lý đưa chị em về rồi, em ở lại ăn chút gì với anh đi.”
Tôi nhìn theo ánh mắt anh.
Trên tủ đầu giường là một hộp cơm giữ nhiệt.
Không phải cái chị tôi mang đến.
Tạ Diễn nói:
“Anh biết em chưa ăn cơm, nên bảo họ làm riêng một phần khác mang tới.”
8
Nhưng lúc này tôi không nuốt nổi bất cứ thứ gì.
Tạ Diễn lại rất kiên nhẫn.
Anh múc một muỗng canh, đưa đến bên môi tôi.
“Uống chút đi, môi em trắng bệch rồi.”
Giọng anh dịu dàng, như đang dỗ dành tôi.
Một người vốn luôn điềm tĩnh như anh, khi mềm mỏng thế này, lại khiến người ta đau lòng.
Tôi thấy sống mũi cay cay, không nhịn được mà hỏi:
“Anh định khi nào mới nói với chị em, và ba mẹ em… rằng chúng ta đã kết hôn từ lâu rồi?”
Nụ cười trên môi Tạ Diễn dần biến mất.
Anh nhìn tôi chăm chú:
“Lăng Thanh, chúng ta đã thỏa thuận rồi.”
Cảm xúc dồn nén suốt bao năm sắp trào ra khỏi ngực, tôi run giọng hỏi:
“Vậy sao lúc trước anh lại muốn kết hôn với em?”
Tạ Diễn im lặng rất lâu.
Rồi anh chậm rãi hỏi lại tôi:
“Thế sao năm đó em lại đồng ý với anh?”
“Lăng Thanh, mấy năm qua, điều em muốn… ngày càng nhiều hơn rồi.”
Đúng vậy.
Con người mà…lúc nào cũng tham lam cả.
19 tuổi, tôi chỉ mong Tạ Diễn nhìn tôi thêm một cái.
Còn bây giờ, tôi lại tham lam đến mức muốn bước trọn vào thế giới của anh.
Tạ Diễn nhất định sẽ ghét một người như tôi.
Chắc chắn là vậy rồi.
Tim như bị thứ gì đó chẹn lại, vừa nặng nề vừa đau đớn.
Tôi cúi đầu, nghẹn ngào nói:
“Xin lỗi, em không nên khiến anh khó xử.”
Nhưng Tạ Diễn xoa đầu tôi:
“Là anh đã bỏ qua cảm xúc của em.”
“Chuyện của chúng ta, anh sẽ chọn một thời điểm thích hợp để nói với ba mẹ em.”
Giọng anh luôn có một kiểu chắc chắn bẩm sinh.
Chỉ vài lời đã khiến dây thần kinh đang căng cứng trong tôi lập tức dịu lại.
Tôi vô thức tha thứ cho anh.
Tựa đầu lên vai Tạ Diễn, tôi dè dặt hỏi:
“Vậy anh có thể hứa với em… sau này đừng gặp lại chị ấy nữa, được không?”
Anh không hề do dự, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu tôi:
“Được.”
Tạ Diễn nói là làm.
Hôm sau anh liền về nhà tĩnh dưỡng.
Bên phía chị, tôi không rõ anh đã giải thích thế nào, nhưng từ đó không còn động tĩnh gì nữa.
Những ngày yên bình ấy không kéo dài lâu, vì nhóm lớp cấp 3 lại bất ngờ sôi nổi trở lại.
Tiệc đón chị cuối cùng cũng ấn định ngày.
Hơn mười mấy bạn còn ở lại thành phố A đều sẽ tham dự.
Đến cả người “mờ nhạt” như tôi cũng được mời.
Tôi cầm điện thoại, hỏi Tạ Diễn:
“Anh có đi không? Chị em cũng ở đó.”
Anh hiếm khi có tâm trạng vui vẻ, véo má tôi:
“Không đi.”
“Có người từng bảo…không cho gặp.”
9
Tôi không ngờ buổi tụ họp lại rình rang đến vậy.
Lớp trưởng Tề Sâm bao trọn phòng lớn nhất trong khách sạn, còn đặt cả bánh kem.
Phòng tiệc rôm rả, mọi người vây quanh chị tôi, hết lời khen ngợi.
Hôm nay chị mặc sơ mi trắng, váy bút chì, trông thanh lịch đoan trang.
Có người nháy mắt cười đùa với chị:
“Nghe nói Tạ Diễn đã gặp cậu rồi? Cậu mới về có mấy ngày mà!”
“Mau khai thật đi, tiến triển đến đâu rồi?”
Bị mọi người trêu quá, chị chỉ mỉm cười nhẹ nhàng đáp:
“Thật ra không có gì đâu. Vì bảy năm nay, mỗi năm bọn tớ đều gặp nhau mà.”
Đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng.
Buột miệng thốt ra:
“Chị… nói dối.”
Cả phòng như bị rút cạn không khí, chìm vào im lặng.
Bạn cùng bàn kéo tay áo tôi dưới bàn: “Cậu làm gì vậy? Đó là chị cậu đấy!”
Tôi biết chứ…chị là chị gái tôi.
Nhưng tại sao chị lại nói dối?
Nước mắt lấp đầy mắt tôi, giọng mỗi lúc một kiên quyết:
“Lăng Thư Cẩn, chị có bằng chứng không?”
Chị liếc nhìn tôi, cười như không cười.
Chị mở điện thoại, đưa ra một bức ảnh:
“Thế này tính là bằng chứng không?”
Trong ảnh, chị và Tạ Diễn đứng cạnh bờ sông.
Khoảng cách giữa hai người không quá gần, nhưng cùng nhìn vào ống kính mỉm cười.
Chị kể lại với vẻ đầy hoài niệm:
“Chị và anh ấy từng gặp nhau ở Paris, ở Thụy Sĩ.”
“Lúc chị biểu diễn tại Golden Hall ở Vienna, anh ấy cũng tới xem.”
“Bức này là lúc ở căn hộ chị thuê, anh ấy đến thăm, tụi chị tiện tay chụp lại.”
Trái tim tôi như bị dao đâm thẳng vào.
Tôi gần như không thở nổi.
Bởi vì tôi bỗng nhớ ra – hình nền máy tính của Tạ Diễn là phong cảnh giống hệt như trong bức ảnh kia.
Vậy là mỗi lần anh bật máy, đều sẽ thấy một đoạn quá khứ mà tôi chưa từng hiện diện.
Tôi cắn chặt môi, ép mình phải tỉnh táo.
Có lẽ bức ảnh ấy được chụp trước khi chúng tôi kết hôn?
Có lẽ lúc đó, chúng tôi vừa mới cưới, anh vẫn chưa yêu tôi?
Hoặc… có lẽ anh chưa từng yêu tôi.
Kết hôn với tôi, chẳng qua chỉ là một phương án giúp anh vượt qua giai đoạn tồi tệ nhất.
Năm đó, anh chia tay chị.
Ba mẹ anh cũng qua đời vì tai nạn.
Một mình anh gồng gánh cả công ty to lớn.
Anh cô đơn quá.
Mà tôi… vừa hay ở bên cạnh.
Với kiểu người như Tạ Diễn – kiềm chế, nguyên tắc – chỉ cần đã thân mật một lần, anh buộc phải cho tôi một danh phận.
…
Tiệc rượu được một nửa, Tạ Diễn vẫn chưa đến.
Mọi người bắt đầu bàn kế dụ anh xuất hiện.
Thế là Tề Sâm gọi cho anh:
“Mau tới đi! Nữ thần của anh uống say rồi, anh phải đến đưa cô ấy về.”
Điện thoại bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia nghe rất ồn, chắc là anh đang tiếp khách.
Anh hỏi:
“Lăng Thanh cũng có ở đó không?”