Anh bình thản nói tiếp:
“Đừng hoảng, đây chỉ mới là bắt đầu.”
“Thân phận cháu dâu nhà họ Cố đồng nghĩa với nhiều thứ hơn nữa.”
“Mẹ cô hy vọng nửa đời sau của cô có nơi nương tựa. Nhà họ Cố có thể cho cô nơi nương tựa vững chắc nhất.”
“Không chỉ là vật chất, mà còn là địa vị, danh dự, và cả sự an toàn tuyệt đối.”
Những lời ấy như từng nhát b.úa nặng nề nện thẳng vào tim tôi.
Tay tôi nắm c.h.ặ.t túi hồ sơ, cổ họng khô khốc.
Nhận ra sự căng thẳng của tôi, giọng anh vô thức dịu xuống:
“Đừng tạo áp lực cho bản thân.”
“Dù sao đây cũng là chuyện cả đời của cô, cô có thể từ từ so sánh.”
“Bất kể cuối cùng cô chọn ai, thì những gì nhà họ Cố hứa với cô, đều sẽ không thu lại.”
“Đó là sự tôn trọng dành cho mẹ cô.”
Nói xong, anh vững vàng bước đi rồi biến mất ở cuối hành lang.
…
Cả đêm tôi không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau, trong ánh mắt lưu luyến không nỡ của bà Cố, tôi thấp thỏm bước lên xe của Lục Thời Diễn.
Anh đưa cho tôi bữa sáng, liếc thấy quầng thâm dưới mắt tôi liền quan tâm hỏi:
“Ngủ không ngon à?”
Tôi uể oải “ừ” một tiếng.
Ngủ ngon được mới lạ.
Thấy sắc mặt tôi không ổn, Lục Thời Diễn cũng không vòng vo, nói thẳng:
“Để cô có thể hiểu về tôi nhanh hơn, tôi sẽ đưa cô đến nơi tôi làm việc, được không?”
Tôi gật đầu một cách có lệ.
So với Cố Yến Thần, cuộc sống công việc của Lục Thời Diễn đúng kiểu đơn giản đều đặn và quy củ.
Cả ngày ở bên anh, không có gì làm, ngược lại còn được anh dẫn đi tham quan vài phòng thí nghiệm trọng điểm thuộc tập đoàn nhà họ Lục.
Trong lòng tôi cảnh giác:
“Anh dẫn tôi tới đây làm gì?”
Lục Thời Diễn trấn an:
“Đừng căng thẳng, chỉ là đưa cô đến nơi mẹ cô từng làm việc thôi.”
“Gì cơ?”
Tôi kinh ngạc.
Lục Thời Diễn nghiêng đầu nhìn tôi, hơi khó hiểu:
“Cô không biết sao? Mẹ cô từng là nhà nghiên cứu xuất sắc nhất ở đây.”
“Một số công nghệ cốt lõi của các phòng thí nghiệm này, ban đầu đều xuất phát từ ý tưởng và nghiên cứu của bà.”
“Kể cả những loại t.h.u.ố.c điều trị u.n.g t.h.ư đang lưu hành trên thị trường, cũng có công lao không thể thay thế của bà.”
Tim tôi chấn động dữ dội.
Người mẹ đã qua đời nhiều năm, lần đầu tiên hiện lên trước mắt tôi với một hình ảnh hoàn toàn khác.
Bà không còn là người phụ nữ bình thường hay càm ràm, lúc nào cũng lo tôi không sống nổi.
Mà là một con người sống động, vĩ đại, đứng sừng sững.
Giọng tôi khàn đi:
“Tôi… tôi thật sự không biết. Bà chưa từng nói với tôi những chuyện này.”
Lục Thời Diễn khẽ gật đầu, trong ánh mắt có sự thấu hiểu và một tia tiếc nuối khó nhận ra:
“Bà ấy ra đi… quá đột ngột.”
“Và theo tôi được biết, về sau… toàn bộ tâm trí của bà đều đặt hết lên người cô.”
Nói xong, anh đưa cho tôi một tờ giấy đã ố vàng.
Nét chữ trên đó thanh tú mà cứng cáp, tôi vừa nhìn đã nhận ra ngay, đó là chữ của mẹ tôi.
…
Giọng Lục Thời Diễn vẫn bình thản, tiếp tục nói:
“Năm gia tộc chúng tôi đồng ý với hôn ước tưởng chừng hoang đường này, không chỉ vì bà đã cứu mạng năm người nắm quyền.”
“Mà còn vì những nghiên cứu bà để lại, đến nay vẫn đang cứu sống nhiều người hơn nữa.”
“Nhà họ Lục, cũng như các gia tộc còn lại, đều được hưởng lợi từ đó và cả năm nhà đã từng hứa sẽ bảo vệ thành quả nghiên cứu cũng như huyết mạch của bà.”
“Vì vậy, hôn ước này không chỉ là báo ân, mà còn là sự tiếp nối của trách nhiệm”
“Với tư cách là người nắm quyền hiện tại của nhà họ Lục, tôi phải có trách nhiệm nói rõ với cô…”
“Nếu chọn tôi, thì đồng nghĩa với việc cô sẽ trở thành người cùng chủ trì của những dự án nghiên cứu này, và cũng nắm trong tay quyền quyết định rất lớn cùng khối tài sản khổng lồ.”
“Nhưng đồng thời, cô cũng phải gánh vác trách nhiệm tương ứng, phải bảo vệ di sản của mẹ cô, để nó tiếp tục tỏa sáng và phát huy giá trị.”
Lượng thông tin quá lớn khiến đầu óc tôi ong ong, gần như đứng máy.
Chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, hình ảnh của mẹ tôi trong lòng tôi đã bị tái định hình hoàn toàn.
Từ một người mẹ yếu mềm, vì tôi mà hao tâm tổn sức đã trở thành một người tiên phong tỏa sáng rực rỡ và có sức ảnh hưởng sâu rộng trong lĩnh vực chuyên môn.
Và đằng sau tất cả những cống hiến vĩ đại ấy, thứ bà mong muốn chỉ là để tôi được sống yên ổn nửa đời sau.
Đúng lúc tôi đang cố gắng tiêu hóa cú va đập nhận thức khổng lồ này, thì điện thoại bỗng reo lên không đúng lúc.
Là Thẩm Kinh Hàn.
Ở đầu dây bên kia, giọng anh ta lười nhác vang lên:
“Cô Kiều, sao rồi? Sau hai ngày bị nhồi nhét thông tin, có phải cô đã bị cái gọi là đại nghĩa quốc gia và số liệu thí nghiệm làm cho choáng váng rồi đúng không?”
“Ngày mai tôi sẽ sắp xếp cho cô chút hoạt động bình dân hơn, để cô thư giãn t.ử tế một phen.”
Nói xong, không đợi tôi trả lời, anh ta cúp máy một cách gọn gàng.
Lục Thời Diễn mỉm cười hiểu rõ:
“Kinh Hàn vẫn y như cũ, nói là làm ngay.”
“Tối nay cô nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi tin ngày mai sẽ là một ngày đầy kích thích.”
“Dù sao thì… cuộc sống của Thẩm thiếu gia xưa nay chưa bao giờ là bình thường.”
Anh không nói hết mà để lại một dấu hỏi to đùng cho tôi…
Đến ngày hôm sau, khi tôi hiểu được ý nghĩa thật sự đằng sau câu nói đó, thì tôi chỉ hận không thể đập đầu vào tường cho bõ tức.
…
Đây mà gọi là gần gũi đời thường á?
Rõ ràng là chạm thẳng lên thiên đường thì có!
Ai nói cho tôi nghe thử xem, nhà ai hẹn hò mà lại đi đua xe với nhảy dù thế này?!
Cửa khoang trực thăng mở ra, luồng gió lạnh và mạnh ập thẳng vào mặt, tôi lập tức nảy sinh ý định rút lui.