Skip to main content

Tôi và người chú trên danh nghĩa của tôi, Trần Cư An đã bất ngờ dây dưa với nhau suốt một đêm.

Nghe nói anh ta xưa nay không yêu đương, không cho phụ nữ danh phận.

Cũng chưa từng đụng đến cùng một người phụ nữ lần thứ hai.

Thế mà lại duy trì mối quan hệ mờ ám với tôi suốt nửa năm trời.

Cho đến một ngày, bà Trần, mẹ của anh ta hớn hở cầm một tấm ảnh đến khoe với tôi:

“Cư An tự chọn vị hôn thê đó, có xinh không con?”

Tôi nhìn cô gái xinh đẹp rạng ngời trong ảnh, mỉm cười chúc phúc:

“Xinh thật đấy ạ, rất xứng đôi. Chúc mừng chú Trần.”

Tôi biết, đó là lúc mối quan hệ của của hai cần phải kết thúc.

Chưa kịp nói lừa chia tay với anh ta.

Thì nữa đêm, Trần Cư An bất ngờ xuất hiện trong phòng tôi.

“Lớn gan rồi nhỉ, Tiểu Dư. Trên giường thì gọi chồng, xuống giường lại gọi chú. Em đang đùa với tôi à?”

Tôi không dám nhiều vào mắt của anh, chỉ lí nhí đáp trả.

“Chú, chúng ta chia tay đi, không phải chú có vị hôn thê rồi sao?”

Trần Cư An đen mặt lại, rống nhẹ lên một tiếng.

“CMN!! Em nghĩ tôi sẽ lấy cô ta sao??”

“Ông đây chỉ thích mỗi mình em thôi, đêm nay… Thử gọi chồng một tiếng nữa nhé?”

1

Lúc tôi lê cái thân mỏi nhừ xuống cầu thang, Trần Cư An đang ngồi ở bàn ăn.

Anh ta không thắt cà vạt, cổ áo mở rộng, vừa vặn lộ ra vết cắn trên xương quai xanh.

Chân tôi mềm nhũn, suýt thì trượt bậc thang, vội vịn lan can đứng vững.

Trần Cư An ngước lên nhìn tôi một cái, giọng vẫn nhàn nhạt như thường:

“Đi chậm thôi.”

“Vâng, em biết rồi.”

Anh không nói gì thêm, cúi đầu tiếp tục ăn sáng.

Tôi nhìn ngón tay thon dài của anh cầm dao nĩa, cắt thức ăn trong đĩa.

Đốt ngón tay rõ ràng, sạch sẽ, mạnh mẽ.

Mặt tôi bắt đầu nóng ran.

Chính đôi tay từng quen cầm dao mổ ấy, đêm qua…

Đã xâm nhập vào nơi tôi chưa từng để ai chạm tới.

Mang đến cho tôi từng đợt khoái cảm đến choáng váng.

2

Tôi không vào phòng ăn, mà vòng qua bàn đi thẳng vào bếp.

Lấy một quả trứng và một hộp sữa, định ra ngoài luôn.

“Tiểu Dư.” – Trần Cư An bỗng gọi tôi lại.

Tôi theo phản xạ dừng bước, quay đầu.

Anh ta đã đứng dậy, nhận áo khoác từ tay người giúp việc.

“Thuận đường, hôm nay tôi đưa em đi.”

“Không cần đâu ạ, em đi tàu điện…”

Anh không nói gì, chỉ từ trên cao nhìn xuống tôi.

Ánh mắt tôi lướt qua vết cắn trên xương quai xanh anh –

Lập tức hoảng hốt quay đi như bị phỏng.

3

“Hôm nay không đi tàu điện.”

Trần Cư An liếc đồng hồ: “Đi thôi.”

Tôi sợ anh mất kiên nhẫn nên cũng không dám từ chối nữa.

Trần Cư An là bác sĩ ngoại khoa, tính vốn sạch sẽ đến mức có phần khó chịu.

Tôi không dám ăn gì trên xe anh, bèn nhét trứng và sữa vào trong balô.

Lúc lên xe, hình như động đến vết rách nào đó, ngồi xuống rồi mà người vẫn cứng đờ, khó chịu.

Trần Cư An như nhận ra điều đó, đóng máy tính bảng, hạ vách ngăn trong xe xuống.

“Lát nữa ghé qua hiệu thuốc, mua thuốc mỡ bôi trước.”

Tôi cúi đầu, mặt nóng bừng: “Vâng.”

“Nếu bôi rồi vẫn đau thì đến bệnh viện, tôi xử lý cho.”

“Biết rồi ạ.”

“Tối qua tôi uống hơi nhiều, không kiềm chế được làm em bị thương.”

“Không sao đâu, chú Trần.”

“Tôi cũng uống say, không thể đổ hết lỗi cho em được.”

Tôi hiểu rất rõ ý của Trần Cư An.

Với anh mà nói, chuyện tối qua chỉ là hậu quả của men say mất kiểm soát.

Nhưng thật ra tôi không hề say—

Tôi cố tình mượn rượu để buông thả, để vượt ranh giới.

“Đừng suy nghĩ linh tinh. Giờ vẫn nên tập trung vào chuyện học hành.”

“Vâng.”

Xe chạy băng băng về phía trước.

Tôi ngồi ngay ngắn như một học sinh ngoan.

Thỉnh thoảng xe xóc, bắp chân lộ dưới váy ngắn khẽ chạm vào quần âu của anh.

Anh không hề dịch ra, còn tôi thì khẽ nghiêng người tránh một cách kín đáo.