Skip to main content

#GSNH 723 Chú Nhỏ Cấm Dục

10:04 chiều – 20/09/2025

1

Tôi đứng ở cửa ra vào, ngay khoảnh khắc khóa cửa vừa được mở —

Tôi nhào vào lòng người đàn ông kia.

“Ôm em vào lòng, anh giống như đang ôm một cục bông mềm mại đấy nhé!”

Không khí bỗng chốc tĩnh lặng đến kỳ lạ…

Khi tôi còn đang thắc mắc vì sao Phó Đình không đẩy tôi ra như mọi khi, thì một giọng cười khẽ vang lên trên đỉnh đầu.

“Anh Đình à, nhà anh giờ còn có dịch vụ… lao vào lòng người khác như thế này sao?”

Tôi giật mình buông tay, lúc ấy mới phát hiện — mình ôm nhầm người!

Niềm vui bất ngờ lập tức biến thành nỗi kinh hoàng.

Phó Đình đứng sau lưng người kia, ánh mắt nhìn tôi vô cảm, lạnh tanh.

Cảm giác xấu hổ như một lớp keo đặc sệt, dán chặt lấy từng nơ-ron trong não, khiến tôi hoàn toàn đông cứng tại chỗ, ngơ ngác không biết làm gì.

Ngoài trời, mùa đông lạnh căm căm.

Tôi ỷ y nhà có sàn sưởi, liền thay sang một chiếc áo croptop đen hồng khoe eo, cùng chân váy caro ngắn chưa quá đầu gối.

Mái tóc búi đôi thấp mà tôi tỉ mỉ tạo kiểu, giờ cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.

Người đàn ông bị tôi ôm nhầm, từ trên xuống dưới đánh giá tôi một lượt.

“Anh Đình à, bình thường anh chơi trong nhà kiểu này sao?”

Ngay lúc ánh mắt anh ta dừng lại nơi nhạy cảm, Phó Đình bước lên che chắn, lấy áo khoác trên tay phủ lên người tôi.

Anh bế tôi lên, ôm vào lòng rồi bế thẳng vào phòng.

“Chân váy này của em, còn ngắn được nữa không?”

Anh đặt tôi xuống sofa, liếc một cái đầy lạnh nhạt về phía gấu váy của tôi.

Tôi lí nhí “à” một tiếng, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Ngước mắt nhìn anh đầy thắc mắc:

“Chú nhỏ, ý chú là… nên ngắn hơn nữa sao?”

Vừa nói, tôi vừa làm bộ định kéo váy lên cao thêm một chút.

“Thế này hả?”

Ngay giây sau, tay tôi bị anh giữ lại.

Anh nhìn tôi chằm chằm.

“Cố ý à?”

Sau vài giây nhìn nhau, cuối cùng tôi cũng lấy lại được ý thức.

Mặt tôi đỏ bừng, tai nóng ran. Tôi mím môi, lấy hết can đảm nói:

“Ý chú là… cố tình quyến rũ chú sao?”

“Phó Đình, vậy em hỏi… em có quyến rũ được chú chưa?”

Ánh mắt người đàn ông trước mặt đột nhiên tối sầm lại.

“Em vừa gọi tôi là gì?”

Niềm vui nho nhỏ chưa kịp lan tỏa thì cổ áo tôi đã cảm thấy mát lạnh.

Tay anh từ từ vén lên…

Trước khi lớp vải màu xanh nhạt cuối cùng lộ ra, tôi rốt cuộc không nhịn được:

“Chú nhỏ…”

Cuối cùng anh cũng dừng tay, khẽ nói:

“Cháu nhỏ à, đạo đức của chú không cao đâu.”

“Nếu còn chọc chú nữa, dù có thành súc sinh, chú cũng sẽ dạy dỗ em một trận. Nghe rõ chưa?”

Ném lại một lời cảnh cáo nhẹ tênh, anh tránh ánh mắt tôi mà bước ra khỏi phòng.

Tôi để ý thấy lúc anh rời đi, sống lưng không còn thẳng như thường ngày, hơi cong xuống.

Trước khi cánh cửa hoàn toàn đóng lại, người đàn ông vẫn đứng trong phòng khách nhìn về phía này.

Ánh mắt anh ta dừng lại trên lưng Phó Đình.

Rồi từ từ nhìn xuống chỗ nào đó…

Ngay sau đó, miệng há hốc, cằm suýt rơi xuống đất.

“Đệch Phó Đình!”

“Mẹ nó, anh đúng là đồ… cầm thú rồi!”

Phó Đình không đáp lại một lời, lặng lẽ quay về phòng.

2

Khi tôi kể chuyện này cho Tiểu Diệp – nhỏ bạn cũng chưa từng yêu ai giống tôi – nó hét lên như một con chuột chũi bị đạp trúng đuôi.

Tôi nghe giọng nó kích động trong tin nhắn thoại:

“Trời ơi! Anh ta chắc chắn cũng thích mày đó!! Không thì mắc gì phải phản đòn lại mày chứ!! Đàn ông lớn tuổi sĩ diện lắm! Tỏ tình đi! Trăm phần trăm đậu luôn!!!”

Tôi siết chặt nắm tay, thật sự tin vào lời mê sảng của nó.

Nghiêm túc gật đầu đồng ý.

3

Tôi lục trong tủ lạnh mini trong phòng, lôi ra chai rượu Baileys nhỏ từng mua trước đó.

Ực ực ực, uống liền mấy ngụm để lấy can đảm.

Nhưng hình như… uống hơi quá tay rồi.

Khi tôi đẩy cửa bước ra, đầu óc vẫn còn quay cuồng.

Vốn định đợi bạn của Phó Đình về hết mới nói.

Nhưng men rượu chẳng chờ ai.

Không biết từ lúc nào, lại có thêm hai người đến.

Trong phòng khách, Phó Đình và ba người bạn ngồi trên ghế sofa, trò chuyện gì đó.

Tôi bước tới, chân bước loạng choạng.

“Ui chà, anh Đình ơi, con bé nhà anh say rồi kìa!”

Nghe thấy vậy, tôi quay đầu nhìn người vừa nói, từng chữ từng chữ nghiêm túc đáp lại:

“Tôi không còn là con nít nữa, ba tháng nữa tôi tròn hai mươi rồi.”

Người đó chẳng coi lời tôi ra gì, còn bật cười lớn hơn.

Tôi đi thẳng tới trước mặt Phó Đình, dừng lại.

Ánh mắt hai người giao nhau trong một giây, tôi liền trèo lên ngồi vào lòng anh.

Hành động ấy khiến cả căn phòng chết lặng.

Phó Đình đỡ lấy lưng tôi, sợ tôi nghiêng ngả mà ngã xuống.

Giọng anh hơi trầm:

“Say rồi à, quậy hả?”

Tôi lắc đầu, hai tay ôm lấy cổ anh, ghé sát lại gần.

Sau lưng là những tiếng ồn ào náo động:

“Má ơi… chuyện gì đây??”

“Chẳng lẽ anh Đình không phải nuôi cháu mà là…”

Khuôn mặt Phó Đình lạnh hẳn đi.

Tôi mím môi, toàn thân phảng phất mùi rượu Baileys ngọt dịu.

Giọng nói bị rượu ngấm qua trở nên mềm mại hơn thường ngày.

“Em thích anh, Phó Đình.”

Không khí xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ.

Phó Đình buông tay đang đỡ tôi ra.

Anh cúi mắt xuống, không biểu cảm gì, nhẹ nhàng từ chối.

“Say rồi thì về phòng đi.”

Tôi lập tức lắc đầu, định mở miệng nói gì đó.

Nhưng khi anh ngẩng lên, ánh mắt xa cách như một người xa lạ.

Câu nói nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra thêm lời nào nữa.

4

Tôi không nhớ nổi mình đã về phòng bằng cách nào.

Trước khi cánh cửa phòng khép lại, giọng nói trò chuyện của mấy người kia vẫn vang rõ bên tai:

“Anh Đình, vừa rồi là gì vậy? Hai người bọn anh rốt cuộc là…”

“À à~ tôi hiểu rồi! Anh nuôi con bé từ đầu, là để đợi đến lúc này đúng không?”

“Thật ra cũng hợp lý. Con bé hồi nhỏ đã xinh rồi. Giờ lớn rồi, đúng kiểu có thể… hề hề…”

Những lời sau chưa kịp thốt ra, Phó Đình đã vung ly trên bàn đập thẳng vào mặt hắn ta.

Tiếp đó là một tiếng kêu đau đớn, xen lẫn âm thanh ly vỡ vụn.

Phó Đình cúi mắt, rút một điếu thuốc, châm lửa.

Bình tĩnh đến mức khiến người ta quên mất, người vừa nổi giận kinh hoàng lúc nãy… chính là anh.

Gã bị đánh tỉnh hẳn, nụ cười đồi bại cũng biến mất.

Vội vàng đứng dậy cúi đầu xin lỗi liên tục:

“Anh Đình, xin lỗi… tôi lỡ lời đùa quá trớn.”

Phó Đình gẩy tàn thuốc vào gạt tàn, giọng lạnh như sương:

“Tôi không muốn nghe bất kỳ ai lấy cô ấy ra đùa cợt.”

“Thêm một lần nữa, tôi sẽ đích thân dạy cậu cách im miệng.”

Người ngồi cạnh vội vàng cười gượng, cố hòa giải bầu không khí ngột ngạt:

“Anh Đình chỉ là thương cháu gái thôi mà! Dễ hiểu mà dễ hiểu!”

Phó Đình không hề phản bác.

Tôi nhẹ nhàng khép cửa phòng lại, trốn vào trong chăn.

Im lặng khóc một trận.

Men rượu cuối cùng cũng tan hẳn. Tôi hít hít mũi, thì thầm với chính mình:

Từ nay, không được thích Phó Đình nữa.