Cuối cùng phải lấy lý do khỏe mà bỏ chừng.”
“Thầy dạy tất cả cho còn cô thì tiếp mọi thứ dễ như hít thở.”
Lý ngồi sau kính, nhìn tôi, cười cay
Nghe anh ta nói vậy, có chút người. Nhưng vẫn tĩnh hỏi:
“Vì vậy mà anh đồng hợp với Nguyễn Điềm?”
ta gật đầu. Rồi lại
“Tôi chỉ… không lòng… tôi thật sự không định chết cô…”
Năm thuật bóc tách vi mô là tâm huyết cả của thầy tôi — giáo sư Chu Văn Hải.
Khi đó, tôi và Tiêu là đồng tử của thầy.
Nhưng Lý Tiêu cớ sức khỏe kém, rút lui giữa chừng và học với người khác.
Vậy sau tôi lại yêu nhau.
Cho trước ngày phát hiện ra vụ đầu độc, tôi nghĩ — anh ta thật sự yêu nghề.
“Sau khi thầy đột quỵ đời, cô thừa kế toàn bộ tay nghiên cứu và dữ liệu thô thầy.
Tôi nghĩ… sao là cô?
tôi cố gắng đến liệu tôi thể trở thành ‘bàn tay của thần’ hay không…”
lời anh
anh sẽ
“Thiên chức của bác sĩ là không ham danh vọng.
Tay anh, tim đều đã quá bẩn. Anh không xứng để thừa sản của thầy.”
Mắt Lý Tiêu đỏ Tôi định rời đi.
Phía ta gọi theo:
Khê! yêu tôi không?”
dừng
Một hỏi như thế… nghĩa.
rời khỏi thành phố mình đã suốt mười năm.
nói kỳ ai.
Tôi bán bộ cổ phần ba chuyển sang cho tôi, chia thành hai phần:
Một phần, tôi lập quỹ y học mang tên giáo sư Chu, hỗ trợ sinh viên y khoa
• còn lại, tôi ẩn danh quyên cho thị trấn nơi mình lớn lên, để thiện cơ sở y tế và giáo dục.
Ngày tôi rời đi, đẹp
Ánh xuyên qua mây, rọi da thịt, ấm áp mà trong lành.
Tôi không bất kỳ bệnh viện lớn nào.
Tôi mua một tấm vé, vùng giới phía tây nam.
Nơi ấy có những cơ sở y nghèo nàn những bệnh nhân thiếu thốn nhất,
sinh mệnh khát được sống cách thuần khiết nhất.
Máy bay cất lao bầu trời, xuyên qua từng tầng
Tôi ra cửa sổ, mây trời ảo như dòng thời gian trôi đi vô thanh.
Nguyễn Vân Điềm, Lý Tiêu, và cái gia tôi từng hòa nhập — tất cả bị bỏ lại phía sau, cùng với thành phố này.
Cuộc đời — từ về sau, còn là xám xịt.
Còn tôi — sau một lần bị hủy diệt đến tận cùng — cuối đã tái
Trong điện thoại của tôi, đoạn ghi âm cuối của thầy.
“Văn kỹ: kỹ thì không có cảm xúc.
bàn tay của bác — nhất định có.
Đừng bao giờ để tay con lẽo hơn dao mổ.”
nhắm mắt cảm nhận ánh nắng rọi qua sổ.
Thầy ơi,
nay, trên này…
không còn thiên kim nhà họ không tay của thần’.
Chỉ còn một người bác sĩ, mang theo ước vọng thầy, chân đến mảnh đất cần nhất.
Tôi không chứng giá trị mình với bất kỳ ai.
chính — Nguyễn Văn Khê.
Cuộc đời tôi, chính tôi dao phẫu thuật, lối đi.