Thô ráp nhưng ấm áp, vững vàng.
“Đi với dì đi con. dì không lừa con đâu.”
“Nếu con không quen, có thể quay về bất cứ lúc nào.”
Nhìn gương mặt hiền hậu ấy, bước chân tôi bỗng chững lại.
Tôi lặng im thật lâu.
Cho đến khi nghe thấy tiếng mình cất lên.
Tôi siết chặt lòng bàn tay, ép mình bình tĩnh.
Mỉm cười dịu nhẹ.
“Dạ… con đồng ý. Cảm ơn dì.”
Giọng nhỏ thôi, nhưng như đã vét hết toàn bộ sức lực còn sót lại.
Có lẽ… đây chính là cơ hội thứ hai mà ông trời ban cho tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức tuổi thơ chợt hiện về.
Mẹ từng ôm tôi vào lòng, giọng dịu dàng hỏi:
“A Doanh, lớn lên con muốn gì?”
“Châu báu quý giá nhất thế giới?”
“Ngôi nhà lộng lẫy nhất?”
“Hay là người đàn ông hoàn hảo nhất?”
Bàn tay mẹ khẽ vuốt tóc tôi.
“Dù con muốn gì, mẹ cũng sẽ chuẩn bị sẵn cho con.”
Giờ tôi đã lớn rồi.
Và cuối cùng tôi có thể trả lời.
Con không cần gì cả.
Con chỉ muốn… rời khỏi nơi này.
07
Ở thành phố ven biển này, người ta truyền nhau rất nhiều câu chuyện tình yêu đẹp đến nao lòng.
Nghe nói có một ngôi chùa linh nghiệm nổi tiếng, trên Douyin có hàng tỷ lượt xem.
Không ít người từ khắp nơi tìm đến, hy vọng gặp được định mệnh của mình.
Từ ngày đến phụ giúp ở homestay, tôi gặp và tiễn rất nhiều du khách.
Có một cặp đôi trông chừng hơn hai mươi tuổi, đứng trước cây ước nguyện ngoài sân, kề vai selfie bên nhau.
Làn tóc mềm của cô gái bị gió biển thổi tung, cô vừa làm nũng vừa nói muốn chụp lại.
Chàng trai ôm lấy mặt cô, ánh mắt đầy dịu dàng, cúi xuống hôn nhẹ lên má.
Còn có những cặp vợ chồng lớn tuổi, nắm tay nhau chậm rãi đi dọc bờ biển.
Từ trong cửa tiệm nhìn ra xa, ánh hoàng hôn phủ lên bóng lưng họ, mỗi bước đều nhẹ nhàng, bình yên.
Khi họ trở về phòng, tôi không kìm được tò mò hỏi:
“Bà ơi, hai người hợp nhau thật đấy.”
“Tại sao thế hệ của bà lại có thể yêu nhau lâu đến vậy?”
Năm tháng không thể đánh bại vẻ đẹp.
Nếp nhăn là dấu vết của thời gian, nhưng cũng là điều giữ lại vẻ thanh tao và khí chất của một đời người.
Bà cụ mặc chiếc sườn xám xanh nhạt, ánh mắt hiền hòa hơn khi nghe tôi hỏi.
Bà mỉm cười nhẹ:
“Chúng tôi thời đó, thứ gì hỏng thì nghĩ cách sửa.”
“Còn người trẻ bây giờ, thứ gì hỏng thì chỉ muốn thay.”
Tôi nhìn nụ cười sâu lắng trên gương mặt họ – đó là tình yêu được tích tụ qua năm tháng, không phải sự phô trương nhất thời.
Tôi xúc động, nhưng cũng hiểu rõ một điều.
Tôi sẽ không bao giờ bước vào cái bẫy tình yêu thêm lần nào nữa.
Không ai biết, đứa trẻ trong bụng tôi vẫn ngoan cường sống sót.
Nó giống như một hạt giống bướng bỉnh, cố gắng cắm rễ giữa mảnh đất cằn cỗi trong cơ thể tôi.
Thỉnh thoảng bụng lại động nhẹ, không đau, chỉ là cảm giác rõ ràng rằng——
Nó rất muốn được sống.
Muốn chào đời.
Muốn nhìn thấy thế giới này.
Giờ đây, tôi đã không còn quan tâm cha đứa bé là ai.
Đi dạo một vòng cận kề cái chết, tôi mới hiểu——tình yêu là thứ không thể cầu.
Và một trái tim, có thể thay đổi trong chớp mắt.
Tôi không cần tình yêu mới có thể sống.
Trong bụng tôi là sinh mệnh duy nhất còn cùng tôi mang chung huyết thống.
Là người thân cuối cùng còn sót lại.
Ở thị trấn nhỏ bình yên này, không một ai biết tôi từng là nữ chủ tịch Thẩm thị bị kéo xuống địa ngục.
Không ai biết quá khứ dơ bẩn và tàn nhẫn kia.
Chỉ biết tôi và con, đang bắt đầu một cuộc đời mới.
Sau khi biết tôi mang thai, dì Tống càng chăm sóc tôi chu đáo hơn.
Bà thường đưa tôi đi khám thai, nấu đủ loại canh tẩm bổ và thuốc dưỡng thai.
Đối xử với tôi như con ruột.
Trong những lần trò chuyện, tôi mới biết chồng và con trai của bà đều là cảnh sát phòng chống ma túy.
Cả hai đều đã hy sinh từ rất sớm.
Tôi muốn an ủi bà, nhưng lại thấy sự mất mát của mình chẳng thấm vào đâu so với bà.
Nhưng dì Tống chỉ cười, đôi mắt nhu hòa:
“Không sao đâu, chuyện cũng qua lâu rồi.”
“Dì không phải kiểu người cứ khóc lóc mãi.”
“Không gì quan trọng hơn việc sống tốt.”
“Hơn nữa, được sống trong thành phố mà họ đã liều mạng bảo vệ… dì thấy hạnh phúc rồi.”
Tinh thần lạc quan ấy thấm vào từng hơi thở của tôi.
Tôi biết ơn vì bà đã cho tôi một cơ hội hồi sinh.
Tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ bình lặng và hạnh phúc như vậy mãi.
Cho đến một ngày——
Giữa thị trấn biển yên ả ấy, xuất hiện một người đàn ông mặc vest chỉnh tề.
08
Người đàn ông ấy lang thang khắp thị trấn, gặp ai cũng hỏi, giọng đầy hoảng hốt:
“Có ai biết một cô gái tên A Doanh không?”
Áo quần bụi bặm, dáng vẻ gấp gáp như sắp sụp đổ.
Cuối cùng, anh ta tìm được tôi tại homestay nhỏ ven biển.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, hơi thở của Tần Diệu như ngừng lại.
Anh khẽ mở miệng, giọng mang theo sự run rẩy:
“A Doanh, anh đã nhận đủ sự trừng phạt rồi.”
“Những ngày em rời đi, anh chưa từng có một đêm ngủ yên. Chỉ cần nhắm mắt, trong mơ đều là em…”
Nửa năm không gặp, anh gầy sọp đến mức gần như không còn sức chống lại gió biển.
Bờ vai từng vững chãi giờ yếu ớt đến mức không nâng nổi bộ vest cao cấp trên người.
Đôi mắt nâu sẫm khóa chặt lấy tôi, như nhìn một bóng mơ, sợ chỉ cần chớp mắt tôi sẽ biến mất.
“A Doanh, em đi chơi cũng đủ rồi. Theo anh về nhà được không?”
Tôi đứng sau quầy, cố ý dùng mặt bàn che đi bụng bầu.
Giọng bình thản, lạnh đến tuyệt tình:
“Tôi sống rất tốt. Anh đi đi. Ở đây không chào đón anh.”
Anh quan sát xung quanh, như thể không tin nổi vào mắt mình.
“A Doanh, anh không tin em lại làm lễ tân ở đây…”
“Em là thiên chi kiêu nữ, sao có thể cam chịu rơi xuống mức này…”
Tôi chẳng buồn dao động.
“Chủ nơi này đối xử với tôi rất tốt.”
Sắc mặt Tần Diệu bỗng lạnh xuống, giọng mang theo vài phần khinh miệt:
“Tốt kiểu gì? Cùng lắm cũng chỉ cho em một bát cơm.”
Tôi biết anh đã hiểu sai.
Trong đầu anh, “chủ homestay” chắc chắn là một người đàn ông.
Thấy tôi im lặng không giải thích, Tần Diệu tự mình kể tiếp.
Sau khi tôi biến mất——
Thẩm Thanh Sương sợ liên lụy, liền tỏ vẻ “vì em gái mà trảm tình tuyệt nghĩa”, đuổi anh ra khỏi nhà, nói muốn “thanh lý cửa nhà vì danh dự người chết”.
Nhưng chỉ chưa đến hai tháng, chị ta đã leo lên giường một nam minh tinh mới nổi nhờ webdrama.
Hai người bí mật hẹn hò tại một hội sở kín, bị paparazzi chụp được.
Ảnh lan truyền khắp mạng, scandal cháy khắp trời.
Danh tiếng tập đoàn Thẩm thị sụp đổ hoàn toàn.
Nhân viên xì xào sau lưng.
Đối tác đồng loạt hoài nghi.
Hình tượng công ty lao dốc đến mức thảm hại.
Nói đến đây, anh ngừng một chút rồi cười lạnh:
“Thẩm Thanh Sương làm sao so với em được? Cái gã trai trẻ kia chính là gián điệp đối thủ cài vào.”
“Công ty bị lấy cắp tài liệu tuyệt mật, bán được giá trên trời.”
“Dự án mang về trăm tỷ mỗi năm cũng tan thành mây khói.”
Thấy anh còn định nói nữa, tôi dứt khoát cắt ngang:
“Tần Diệu, tôi không có hứng thú với cuộc đời các người.”
“Anh đi đi.”
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh thấy tôi lạnh nhạt đến vậy.
Anh vươn tay như muốn giữ lấy tôi, cổ họng nghẹn lại:
“Vì tình cảm bao năm của chúng ta, A Doanh, hãy cho anh một cơ hội nữa… được không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn xuyên thấu nội tâm anh.
“Tình cảm đó… anh đã tiêu xài hết rồi.”
“Tần Diệu, tôi cho anh vô số cơ hội.”
“Nhưng anh lại cùng người tôi căm ghét nhất, hùa nhau chà đạp tôi.”
Từng câu, từng chữ đều sắc lẽm như lưỡi dao.
“Ngày anh bàn bạc cách hại tôi cùng chị ta——”
“Anh có từng nhớ rằng người đã ở bên anh mười năm là tôi, chứ không phải Thẩm Thanh Sương.”
Anh đỏ hoe mắt.
Rồi bỗng bật cười.
Cười đến run người.
Nhưng nước mắt lại rơi xuống không ngừng.
Anh nói khẽ, giọng khàn đặc:
“A Doanh, anh biết rồi. Là anh nợ em.”
“Đáng lẽ anh không nên đòi hỏi quá nhiều.”
“Từ nay về sau, anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.”
“Em phải sống thật tốt.”
“Nếu một ngày em gặp được ai đó khiến em vui… cứ thử yêu đi.”
Anh cúi đầu, mớ tóc rối rủ lên che nửa ánh mắt.
“Có thể… người đó sẽ cho em thứ hạnh phúc mà anh không thể.”
Lệ chảy dọc gò má anh, đẹp đến lạnh người.
Đó là hình ảnh mà tôi từng mong chờ biết bao đêm.
Tối hôm đó, sau khi homestay đóng cửa, tôi dọn dẹp quầy lễ tân và phát hiện——
Dưới đáy cốc là một chiếc thẻ ngân hàng.
Và một mảnh giấy trắng.
Trên đó viết:
“A Doanh,đây là toàn bộ tiền anh còn lại. Hy vọng nó có thể thay anh bảo vệ em cả đời bình yên.”
Tôi cầm tờ giấy lên, khóe môi khẽ cong.
Thì ra… anh vẫn nhớ lời hứa năm ấy.
Chỉ đáng tiếc——
Đây lại là lời hứa duy nhất anh giữ trọn trong cuộc đời này.
09
Sau đó, tôi dùng số tiền ấy để sửa sang lại homestay một lượt.
Phần còn lại được tôi cất kỹ, dành để dưỡng già cho dì Tống, và làm chi phí nuôi con sau khi sinh.
Ngày ấy, tôi không bước ra khỏi quầy lễ tân.
Tần Diệu không hề biết, tôi và đứa con của anh vẫn còn sống trên cõi đời này.
Nhưng từ giây phút ấy trở đi, anh không còn là cha của đứa trẻ nữa.
Đứa con trong bụng tôi —— mãi mãi chỉ thuộc về riêng tôi mà thôi.
Vài năm sau, con trai tôi lớn lên khỏe mạnh dưới sự chăm sóc của tôi và dì Tống.
Tôi đặt tên con là Thẩm Như Chu.
Mong con như một chiếc thuyền nhỏ, có thể ổn định vượt qua con sông dài mang tên cuộc đời.
Tôi từng hy vọng nó sẽ là một cậu bé dịu dàng, ngoan ngoãn như ngọc.
Không ngờ lại sinh ra một “tiểu yêu tinh” phá phách, không phút nào chịu ngồi yên.
Thẩm Như Chu lanh lợi, tinh nghịch, chẳng mấy khi ở yên trong nhà, suốt ngày đòi chạy ra ngoài chơi.
Năm ấy con vừa tròn 6 tuổi, đúng dịp phim hoạt hình “Na Tra” nổi tiếng khắp nơi.
Tôi mua hẳn cho con một bộ cosplay Na Tra đầy đủ, thỉnh thoảng cho con mặc, xem như “linh vật” của homestay.
Không ngờ khách trọ lại rất thích.
Ai cũng muốn xin chụp ảnh chung với con.
Thậm chí còn lén dúi cho con không ít tiền lẻ.
Khiến “tiểu yêu” càng thêm đắc ý.
Con trai tôi suốt ngày chạy vòng vòng, miệng hô: “Mệnh ta do ta, không do trời!”
Học theo y chang dáng điệu của Na Tra trong phim, hai tay chống nạnh, chân giẫm “phong hỏa luân” tưởng tượng.
Ngày hôm ấy, tôi vẫn tiếp khách như mọi khi.
Lúc đang lau bàn, cửa chính homestay bị đẩy nhẹ.
Một người đàn ông mặc vest, đội mũ rộng vành bước vào.
Chưa đợi tôi mở miệng, ông ta đã chủ động đưa tay, nụ cười đầy thiện ý:
“Xin chào, tôi thấy ảnh của bé nhà chị trên mạng.”
Ông ta nhìn tôi đầy hào hứng, giọng nói dồn dập.
“Đứa bé đó trông giống Na Tra đến ngỡ ngàng. Chúng tôi đang chuẩn bị tuyển diễn viên nhí cho bản phim người thật đóng. Không biết chị có hứng thú cho cháu thử vai không?”
Lời vừa dứt, tôi gật đầu không chút do dự.
“Được chứ, tôi còn đang đau đầu vì nó nghịch quá đây này.”
Không ai ngờ——
Cơ hội nhỏ ấy, lại chính là bước khởi đầu cho hành trình làm diễn viên của con trai tôi.
……
Hai mươi năm sau.
Thẩm Như Chu đứng trên sóng truyền hình trực tiếp, tay cầm chiếc cúp vàng danh giá.
Trong lễ trao giải nơi ánh đèn lấp lánh, cậu là ngôi sao tỏa sáng nhất.
Cậu trầm giọng nói:
“Cảm ơn mẹ tôi——người năm xưa đã không từ bỏ tôi.”
Dáng người cao lớn, ánh mắt kiên định.
“Chính mẹ đã dùng đôi tay gầy yếu ấy, nâng đỡ tôi đến tận ngày hôm nay.”
Giọng cậu khựng lại, ánh mắt lấp lánh tia ấm.
“Hôm nay, tôi đã thực hiện được ước mơ.”
“Tôi muốn dùng phần đời còn lại để ở bên mẹ, cùng bà đi khắp thế gian ngắm nhìn tất cả những điều tươi đẹp.”
Một nam diễn viên hạng A, sự nghiệp rực rỡ như mặt trời ban trưa, đột ngột tuyên bố rút khỏi làng giải trí.
Trên mạng xã hội lập tức nổ ra làn sóng tranh luận dữ dội.
……
Mùa hè sau cơn náo động ấy.
Trong homestay nhỏ nằm ven biển, ngay khi bạn vừa bước vào cửa——
Bạn sẽ thấy chiếc cúp vàng của Ảnh đế được trưng ngay ở sảnh.
Chói lóa giữa không gian giản dị, mộc mạc.
Nhưng lại hài hòa một cách kỳ lạ.
【Toàn văn hoàn】