Tin tức chấn động cấp độ b.o.m hạt nhân.
Trong đầu Giang Nghiễn “ong” một tiếng, trống rỗng.
Những chuyện sau đó, trong ấn tượng của Giang Nghiễn, như một cuộn chỉ len lộn xộn bẩn thỉu:
Mức độ thảo luận tăng vọt, cả mạng xã hội đều hóng chuyện.
Thuê truyền thông cũng không thể dìm được hot search.
Mẹ của Sầm Ngọc Trân, vốn là người giúp việc, thay đổi hoàn toàn sự an phận thủ thường thường ngày, dẫn theo vô số họ hàng nghèo khó canh giữ trước cổng biệt thự:
“Con gái tôi là gái trinh! Lại còn là thủ khoa đại học!”
“Các người đừng hòng quỵt nợ!”
Nhà họ Giang căn bản không thể chấp nhận một cô con dâu có xuất thân như thế.
Nhưng truyền thông, mạng xã hội, đối thủ cạnh tranh… vô số cặp mắt đang nhìn chằm chằm.
Ngay lúc đang bị dư luận chú ý mà trở mặt, ngay cả cổ phiếu công ty cũng sẽ bị ảnh hưởng…
Bà Giang tức điên lên, lần đầu tiên trong đời mắng anh ta:
“Sao tao lại sinh ra cái đồ ngu xuẩn như mày chứ!”
“Để mày qua lại với cô ta là để kèm cặp một kèm một miễn phí!”
“Biết mày còn trẻ, có nhu cầu, nhưng một nha hoàn thông phòng, mày lại thật sự để cô ta mang thai sao?”
Giang Nghiễn không thể phản bác.
Anh ta biết, lời mẹ nói vẫn còn nhẹ chán.
Trong giới của bọn họ, chơi bời thì được, nhưng gây ra chuyện thì không.
Chuyện này sẽ là vết nhơ cả đời của anh ta.
Càng nghĩ càng tức anh ta chất vấn Sầm Ngọc Trân: “Cô có bị bệnh không?”
“Cứ phải hủy hoại tôi thì cô mới vui sao?”
Sầm Ngọc Trân rụt rè một chút, nhưng vẫn khẽ nói: “Rõ ràng là anh tự nói.”
“Không cần phòng tránh. Có con thì sinh.”
“Đậu thủ khoa thì kết hôn.”
Giang Nghiễn gần như phát điên: “Đó là lời tình tứ trên giường, không phải thật, cô không hiểu sao?”
Sầm Ngọc Trân chỉ cố chấp: “Rõ ràng là anh tự nói.”
Cuối cùng, bà Giang làm chủ.
Nhà họ Giang đưa cho mẹ của Sầm Ngọc Trân hai triệu.
Để Sầm Ngọc Trân ở lại nhà họ Giang chờ sinh.
Giang Nghiễn vốn định chờ khi mọi chuyện lắng xuống, sẽ ép cô ta đi phá thai.
Nhưng sự chú ý của dư luận vẫn không hề giảm.
Bà Giang cũng sợ bị truyền thông phát hiện ra điều mờ ám, tính sổ sau.
Cuối cùng vẫn để Sầm Ngọc Trân sinh đứa bé.
Giang Nghiễn không đăng ký kết hôn với Sầm Ngọc Trân, cũng không tổ chức đám cưới.
Bên ngoài thì tuyên bố “chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp”.
Thực ra vẫn còn ôm ảo tưởng.
Hy vọng ảnh hưởng của chuyện này cuối cùng rồi cũng sẽ qua đi.
Nhưng Vân Phỉ im hơi lặng tiếng sang nước ngoài rồi.
Không để lại cho anh ta một lời nào.
Cứ như một cú trời giáng, anh ta mất hồn mất vía suốt một thời gian dài.
Sau đó anh ta cũng từng đi xem mắt vài lần ngắn ngủi.
Nhưng và Giang và những người anh ta ưng ý, đều không muốn làm mẹ kế.
Còn những kẻ chủ động bám víu lấy thì lại đứa nào cũng ngu xuẩn, thực dụng như đứa nào.
Luôn không thể tìm được người phù hợp.
Giang Nghiễn uất ức bất bình:
Trong số lũ bạn bè đểu của anh ta, đầy rẫy những kẻ chỉ mới mười mấy tuổi đã làm cho bồ có bầu.
Chẳng thấy đứa nào bị ảnh hưởng đến hôn nhân bình thường cả.
Chỉ có anh ta, lại sa sút đến mức này…
Vốn dĩ, với gia thế của anh ta, đi đến đâu cũng được người ta nể trọng.
Nhưng giờ đây, những gì anh ta nhận được đều là ánh mắt dò xét, trêu chọc…
Ngay cả mấy cô tiếp rượu anh ta tìm khi đi chơi cũng có thể trêu chọc một câu:
“Giang thiếu không cần ở nhà thay tã sao?”
— Tất cả đều tại Sầm Ngọc Trân!
Mấy đứa học giỏi thì lắm mưu nhiều kế!
Cô ta và mẹ cô ta, cái bà người giúp việc đó, đã thông đồng với nhau, ngay từ đầu đã nhắm vào anh ta rồi!
Một ván lừa bịp từ đầu đến cuối!
Giang Nghiễn trong lòng đầy rẫy bực tức, trút hết lên người Sầm Ngọc Trân.
Rút người giúp việc, mọi việc nhà đều bắt Sầm Ngọc Trân làm.
Cố tình trì hoãn tiền sinh hoạt phí, ép cô ta phải hạ mình van xin.
Ban ngày không cho cô ta sắc mặt tốt, ban đêm lại giày vò cô ta đến c.h.ế.t đi sống lại…
Nhưng Sầm Ngọc Trân dường như không có chút tính khí nào.
Vẫn cứ một mực lấy lòng anh ta.
Không biết từ lúc nào, đã qua rất nhiều năm…
Giang Nghiễn ngẩng đầu, quét mắt nhìn căn phòng bừa bộn, đột nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Đúng vậy, những năm qua, ngay cả nuôi một con ch.ó cũng có tình cảm rồi.
Huống hồ Sầm Ngọc Trân còn sinh cho anh ta một đứa con…
Giang Nghiễn mò lấy điện thoại, gọi cho trợ lý.
“Đến nhà mẹ đẻ của Sầm Ngọc Trân.”
“Nói với cô ta, mấy ngày nay là do tôi thiếu suy nghĩ.”
“Sẽ không ép cô ta chăm sóc Vân Phỉ nữa.”
“Bảo cô ta đừng làm mình làm mẩy nữa, về đi.”