Chậu trầu bà này là Giai Giai tặng tôi năm nó vào đại học, nói rằng cô nhỏ suốt ngày nhìn màn hình máy tính, để chậu cây lên bàn cho bớt bức xạ.
Khi ấy nó còn hay khoác tay tôi nũng nịu, nói sau này kiếm được tiền sẽ dẫn tôi đi du lịch vòng quanh thế giới.
Màn hình điện thoại lại sáng lên, là tin nhắn cuối cùng anh tôi gửi: “Vũ Đồng, ba mẹ chỉ để lại hai anh em mình… em thật sự muốn tuyệt tình đến mức đó sao?”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi nhắn lại một câu: “Anh còn nhớ ngày giỗ của ba mẹ là ngày nào không?”
Anh không trả lời nữa.
Tôi biết anh không nhớ. Ngay cả bia mộ của ba mẹ đặt ở đâu, anh chắc cũng mơ hồ.
Bao nhiêu năm nay, từ tiết Thanh Minh đến Đông Chí, đều là tôi đi tảo mộ, đặt hoa, lau ảnh cho ba mẹ.
Hồi nhỏ Giai Giai còn theo tôi đi vài lần, sau lớn lên thì nói bận học, bận việc, bận cưới.
5
Sáng thứ Ba, trợ lý của luật sư Trương mang giấy tờ hủy bảo lãnh đến công ty tôi.
Đang ký tên thì Tiểu Trần gõ cửa bước vào, mặt mũi có vẻ khó xử.
“Lưu tổng, có khách tới gặp chị.”
“Ai?”
“Là… người nhà bên chồng của Lưu Giai Giai.” Tiểu Trần hạ thấp giọng, “Ba người, bà cụ, chú rể, với một người thân nữa, chắc là bà chị hay bà em gì đó.”
Tôi đưa hồ sơ đã ký cho trợ lý: “Bảo họ chờ ở phòng họp.”
Năm phút sau, tôi đẩy cửa bước vào phòng họp. Ba người cùng lúc đứng bật dậy.
Bà cụ mặc sườn xám tơ tằm màu trầm, nét mặt căng thẳng, nếp nhăn hằn sâu.
Chú rể Triệu Minh mặc vest chỉnh tề nhưng quầng mắt thâm sì.
Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh có gương mặt giống bà cụ đến bảy phần, chắc là chị hoặc em gái.
“Cô Lưu.” Bà cụ mở lời trước, giọng vẫn còn giữ chút lịch sự, “Làm phiền rồi.”
“Mời ngồi.” Tôi ngồi xuống ghế chủ tọa. “Có chuyện gì?”
Triệu Minh không vòng vo, rút một tờ giấy đặt mạnh lên bàn: “Đây là bảng kê sính lễ. Hai mươi tám vạn tám ngàn tám trăm tám mươi tám, cộng thêm ba món vàng, nhẫn kim cương, túi hàng hiệu — tổng cộng ba mươi lăm vạn. Gia đình Lưu Giai Giai phải hoàn trả toàn bộ.”
Tôi không thèm nhìn tờ giấy: “Chuyện này nên đi nói với họ.”
“Họ lấy đâu ra tiền?!” Người phụ nữ trung niên chen vào, giọng sắc bén. “Tiền cọc nhà là cô trả, người bảo lãnh vay ngân hàng cũng là cô! Giờ cô nói hủy là hủy, bên ngân hàng không phê duyệt khoản vay, nhà thì bị thu lại! Họ lấy gì trả sính lễ cho chúng tôi?!”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Tôi hơi ngả lưng ra sau: “Vậy thì sao?”
Bà cụ hít sâu một hơi: “Cô Lưu, chúng tôi đã tìm hiểu rồi. Lưu Giai Giai từ nhỏ do cô nuôi dưỡng, cô có trách nhiệm với nó. Bây giờ mọi thứ rối tung, cô không thể phủi tay.”
“Trách nhiệm?” Tôi bật cười. “Tôi nuôi nó hai mươi năm, cho ăn học, mua nhà — trách nhiệm tôi đã làm tròn. Nó cưới không mời tôi, tôi và nó cũng dứt tình rồi.”
“Là nó chưa hiểu chuyện!” Giọng bà cụ cao lên, “Nhưng tiền là của cô bỏ ra, nhà là cô bảo lãnh! Bây giờ cô hủy bảo lãnh, khiến cả hai bên chúng tôi đều mất mặt!”
Triệu Minh đứng bật dậy, hai tay chống lên bàn: “Lưu Vũ Đồng, tôi nói thẳng nhé. Nếu cô vẫn còn xem Giai Giai là cháu mình, thì hãy tiếp tục bảo lãnh và cho họ mượn thêm ba mươi vạn để trả sính lễ. Nếu không—”
“Nếu không thì sao?” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn nghẹn lại.
“Tự đi kiện tôi à?” Tôi nói thay hắn. “Kiện tôi tội gì? Không đến dự đám cưới cháu? Hay là tội không tiếp tục làm cây rút tiền?”
Phòng họp im phăng phắc, chỉ nghe tiếng gió từ điều hòa.
Người phụ nữ trung niên đột nhiên bật khóc: “Nhà họ Triệu chúng tôi cũng còn biết sĩ diện mà… Đám cưới thành ra thế kia, bà con bạn bè đều cười vào mặt… Giờ nếu thật sự ly hôn, danh tiếng của Minh nhà chúng tôi coi như tiêu rồi…”
“Mẹ!” Triệu Minh quát.
Bà cụ mặt tái mét, nhìn tôi chằm chằm suốt nửa phút, rồi đột ngột đổi giọng: “Cô Lưu, đều là người làm ăn cả. Vậy đi, tiền sính lễ bọn tôi chỉ cần trả lại hai mươi vạn thôi. Cô giúp gia đình họ duy trì bảo lãnh, giữ được căn nhà. Sau này Giai Giai vẫn là cháu cô, chúng ta qua lại như người thân…”
“Tôi không thiếu người thân.” Tôi đứng dậy. “Mời ba vị về cho.”
“Lưu Vũ Đồng!” Triệu Minh đột nhiên túm lấy cánh tay tôi. “Cô đừng có được voi đòi tiên—”
Tôi hất tay hắn ra, bấm nút điện thoại nội bộ: “Bảo vệ, lên đây một chút.”
“Cô…!” Người phụ nữ trung niên hét lên the thé, “Tôi sẽ bốc phốt cô! Cho cả thành phố biết bộ mặt thật của cô là gì!”
“Mời tự nhiên.” Tôi mở cửa ra, “Cần tôi cung cấp bản sao kê chuyển khoản suốt hai mươi năm cho Lưu Giai Giai không? Hay chi tiết hóa đơn tổ chức đám cưới?”
Ba người đứng chôn chân tại chỗ.
Bảo vệ tới. Tôi quay về văn phòng, đóng cửa lại. Trong hành lang vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng bà cụ chửi vọng lại: “Có tiền là giỏi lắm hả? Đồ vô ơn bạc nghĩa!”
Âm thanh dần xa.
Tôi ngồi xuống, mở máy tính. Trên màn hình là bản thiết kế 3D của cửa hàng mới — tông đỏ đen, đường nét sắc sảo. Đây mới là thứ tôi nên bận tâm, không phải mớ rối rắm tình thân lằng nhằng kia.
Đến trưa, điện thoại anh tôi lại gọi đến.
Lần này giọng anh ta bình tĩnh đến đáng sợ: “Vũ Đồng, bên nhà họ Triệu có đến tìm em phải không?”
“Vừa đi xong.”
“Họ cho anh ba ngày để trả lại sính lễ, nếu không sẽ kiện.” Anh ta ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, “Còn chuyện căn nhà… ngân hàng nói bảo lãnh bị hủy rồi, khoản vay cần xét duyệt lại. Nếu không được duyệt… tiền đặt cọc năm mươi vạn coi như mất trắng.”