Skip to main content

#TTTY 821 - Gả cho thiếu gia tàn tật

3:43 chiều – 13/12/2025

“Sao thế?”

“Đau.”

Ồ đúng rồi, chân anh ấy chưa hoàn toàn phế, vẫn còn cảm giác mà.

“Từ ngày mai bắt đầu tập luyện phục hồi chức năng đikhông thì tôi hôn c.h.ế.t anh đấy.”

Nhìn đôi môi đỏ mọng như muốn nhỏ m.á.u của anhtôi không nhịn được lại hôn một cái.

Lục Nhất Minh: “…”

Mãi mới dụ được anh xuống xe, vừa bước vào cửa tiệm, mặt Lục Nhất Minh đã tối sầm lại.

Vệ sĩ kịp thời nhắc nhở bên tai tôi: “Thiếu phu nhân, người mặc váy đuôi cá màu đen ở hướng mười giờ phía trước là vị hôn thê cũ của thiếu gia – Hạ Viện, người đàn ông bên cạnh tên là Trần Sóc, nhị thế tổ, l.i.ế.m cẩu.”

Ra là vậy.

Cố nhân gặp mặt, thế nào cũng gây ra một trận ác chiến.

Tôi vỗ vỗ vai Lục Nhất Minh, cổ vũ anh.

“Đừng sợ, chị đây bảo kê anh.”

Bên cạnh Hạ Viện còn đứng một người đàn ông cao lớn, đang ôm eo cô ta cùng xem trang sức.

“Lục tiên sinh, chiếc nhẫn ngài yêu cầu đặt làm lần trước đã xong rồi ạ. Theo yêu cầu của ngài, chúng tôi đã chọn kim cương Nam Phi, và mời nhà thiết kế người Ý thiết kế viên kim cương hồng mười carat.”

Giọng cô nhân viên không lớn không nhỏ, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

Hạ Viện và người đàn ông kia cùng quay đầu lại.

Một tiếng khinh khỉnh.

“Ngay cả hôn ước cũng đã hủy rồi, còn muốn cưới Hạ Viện? Lục Nhất Minh, phiền anh tự đi tè rồi soi gương nhìn lại cái bộ dạng hiện giờ của mình xem, còn chỗ nào xứng với Hạ Viện chứ?”

Ánh mắt Hạ Viện sâu thẳm, liếc nhìn Lục Nhất Minh, miệng nhỏ khép chặt.

Dù sao cũng là người từng yêu nhau, dù hôn ước đã bị hủy bỏ, chẳng lẽ  thể để người hiện tại sỉ nhục người cũ sao?

Hơn nữa, người yêu hiện tại của cô ta chẳng qua cũng chỉ là một tên nhị thế tổ ức h.i.ế.p kẻ khác.

Tôi cười lạnh, khinh thường liếc nhìn hai người họ.

Đúng là cóc ghẻ ngáp dài, hơi đâu mà to thế. Gà mái xòe đuôi, tự mình đa tình. Con bọ hung đeo mặt nạ, đồ không biết xấu hổ. Dơi cắm lông gà, mày tính là chim gì. Cởi truồng kéo cối, mặt dày quay vòng vòng. Miệng nhét thuốc xổ, vừa mở mồm là xổ ra luôn à.”

“Mở to mắt chó của cô ra mà nhìn cho rõ, chiếc nhẫn này là chồng tôi đặc biệt đặt làm cho tôi đấy.”

Tôi nhận lấy hộp, đưa cho Lục Nhất Minh.

“Chồng ơi, mau đeo vào cho em thử xem.”

“Đặt làm cho cô? Cô là ai?” Hạ Viện giận dữ nhìn Lục Nhất Minh, nhưng lời lại nói với tôi.

Tôi nghiêng người chắn tầm nhìn của cô ta, thái độ trở nên kiêu ngạo.

“Tôi là con dâu Lục gia, là vị hôn thê của Nhất Minh. Cô không biết sao? Thôi kệ đi, dù sao cô cũng không phải người quan trọng gì, mẹ chồng không thông báo cho cô, chắc là  lý do của bà ấy.”

Mắt Hạ Viện rưng rưng nước, “Lục Nhất Minh, anh nói cho cô ta biết đi, chiếc nhẫn rốt cuộc là chuẩn bị cho ai?”

Hừ!

Tôi quay đầu lại liền thổi gió bên tai Lục Nhất Minh.

“Không tranh bánh bao tranh hơianh không thể để tôi mất mặt được đâu.”

Lông mi dài của Lục Nhất Minh khẽ rung, cụp mắt lại.

Ngón tay anh khẽ run rẩy, nghiêm túc và dịu dàng đeo viên kim cương hồng rực rỡ đó vào ngón giữa của tôi.

Nói đến cũng thật trùng hợp, vậy mà lại vừa vặn vô cùng.

Tôi quay lại khoe với Hạ Viện và nhị thế tổ: “Chậc chậc chậc, nhìn xem, đẹp chứ? Kích cỡ vừa in, không ai hợp hơn tôi đâu. Không giống  người, rõ ràng là tự mình không biết trân trọng, lại sợ người khác cướp mất.”

Nhị thế tổ an ủi Hạ Viện đang sắp khóc.

“Viện Viện, đừng chấp nhặt với loại người này. Vừa nhìn đã biết cô ta là con nhà quê từ dưới quê lên, chẳng  kiến thức gì.”

“Ối giời ơi, tôi là nhà quê đấy, tôi là tôi thích mấy chiếc nhẫn kim cương sáng chói đến lóa mắt cơ. Anh  bản lĩnh thì anh cũng mua cho cô Hạ đây một chiếc kim cương hồng mười carat y đúc đi.”

“Cô…”

“Tôi làm sao? Không  bản lĩnh thì ngậm miệng lại đi được không, đừng để cô Hạ của anh phải chịu ấm ức.”

Mặt Trần Sóc đủ màu sắc, xấu xí vô cùng.

Hạ Viện cuối cùng cũng không nhịn được, “Lục Nhất Minh, lẽ nào anh cứ trơ mắt nhìn cô ta làm nhục tôi sao?”

Lục Nhất Minh thản nhiên nhìn cô ta, giọng điệu không hề mang chút tình cảm nào.

“Y Y tính tình bị tôi chiều hư rồi, cô cứ chịu đựng thêm chút đi.”

“Nhất Minh, anh trước đây không như thế này.” Hạ Viện nước mắt lưng tròng, dáng vẻ yếu đuối đáng thương.

“Cô cũng nói rồi, đó là trước đây. Còn bây giờ, cô ấy là vị hôn thê của tôitôi tuyệt đối không cho phép bất cứ ai khiến cô ấy chịu ấm ức.”

Mặt Hạ Viện lập tức tái nhợt, cô ta tựa vào vai Trần Sóc nức nở khóc lóc, trông  vẻ rất đau khổ.

“Lục Nhất Minh, anh cố ý làm khó Viện Viện sao? Dù sao hai người cũng là thanh mai trúc mã bao năm, vậy mà anh lại vì một con hồ ly tinh mà làm mất mặt cô ấy trước mặt mọi người.”

Thảo nào bảo vệ nói hắn là l.i.ế.m cẩu, hắn làm l.i.ế.m cẩu cũng làm không ra hồn.

“Hừ! Chuyện của người ta, đến lượt anh là người ngoài xen vào à? Lúc người ta còn mặn nồng thì anh trốn dưới gầm giường chắc?”

Tôi khoanh tay, vô cùng khinh thường.

“Hơn nữa, vừa nãy chúng tôi vừa bước vàoanh đã ra sức lăng mạ chồng tôisao cô ta không mở miệng bảo vệ? Thanh mai trúc mã cái nỗi gì, vừa thấy Nhất Minh nhà tôi gặp chuyện là cô ta chạy nhanh hơn ai hết.”

“Cô, cô là cái thá gì!”

Trần Sóc bị chặn họng nghẹn đến xanh mặt, tức giận không thôi.

“Là bà nội của mày.”

Trần Sóc vừa chỉ tay vào tôivừa bước lên một bước thì lập tức bị bảo vệ quật ngã.

Ngay giây tiếp theo, Hạ Viện xông đến trước mặt Lục Nhất Minh, giơ tay lên.

“Lục Nhất Minh, anh điên rồi à?”

Tôi nắm chặt cổ tay cô ta, dùng chút sức đẩy người cô ta lùi lại.

“Là cô điên rồi, đến giờ vẫn không biết tự định vị mình. Đã hủy hôn rồi thì đừng  giở trò dựa vào chút lòng trắc ẩn còn sót lại của chồng tôi mà làm càn. Vừa muốn được tiếng vừa muốn được miếng, đúng là đáng bị người đời phỉ nhổ!”