Trời vừa tờ mờ sáng, Cố Ngôn Việt đã lật xem lại từng dòng trạng thái Lục Ương Ương đăng trong suốt một năm qua, không sót một tin nào.
Bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của cô chỉ là hình ảnh một cây hoa trà trắng nở rộ.
Anh biết, bức ảnh này không phải được chụp gần đây.
Hoa trà sẽ không nở vào mùa này, bài đăng ấy chính là lời từ biệt cuối cùng của cô.
Anh do dự vài giây, rồi gửi cho Lục Ương Ương một tin nhắn.
Tin nhắn ấy như đá chìm đáy biển, mãi chẳng có hồi âm.
Khi Lục Ương Ương rời đi, cô chỉ đồng ý liên lạc qua Wechat, kiên quyết từ chối cho Cố Ngôn Việt bất cứ phương thức nào khác, ngay cả số điện thoại của má Ngô cũng không cho.
Cố Ngôn Việt sợ ép cô quá, cô sẽ cắt đứt mọi liên lạc, nên cũng không dám đòi hỏi thêm gì.
Đến nỗi bây giờ, dù lòng nóng như lửa đốt, anh cũng chẳng còn cách nào xoay xở.
Rất lâu sau đó, Cố Ngôn Việt không còn thấy cô cập nhật gì nữa.
Cho đến nửa đêm nọ, anh giật mình tỉnh giấc bởi một cơn ác mộng.
Trong mơ, Lục Ương Ương đứng nghiêng mình giữa biển hoa trà, ngoái đầu cười với anh thật dịu dàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, bóng hình cô bỗng hóa thành những đốm sáng li ti, tan biến vào giữa đất trời, không còn tăm hơi.
“Ương Ương, ” Cố Ngôn Việt lẩm bẩm tự nói với chính mình, “Ương Ương của anh. .. “
Một đêm không ngủ, Cố Ngôn Việt ngồi thẫn thờ đến khi trời sáng bạch.
Cửa phòng ngủ vang lên tiếng gõ nhẹ, giọng thư ký vọng qua khe cửa:
“Cố tổng, tối qua má Ngô đã đến Kinh Thị rồi. “
Cố Ngôn Việt sững sờ, niềm vui sướng lập tức leo lên khóe mắt.
Má Ngô về rồi, vậy chắc chắn Ương Ương của anh cũng đã về.
Anh biết mà, giấc mơ thường trái ngược với hiện thực.
Cố Ngôn Việt đi chân trần xuống giường, sải bước ra mở cửa, ra lệnh cho thư ký: “Đưa bà ấy đến gặp tôi. “
Chẳng bao lâu sau, má Ngô được vệ sĩ mời vào thư phòng.
Cả phòng im lặng hồi lâu, không ai nói câu nào.
Thư ký thấy không khí căng thẳng, thở mạnh cũng không dám.
Má Ngô biết Cố Ngôn Việt đang đợi điều gì, nhưng càng như vậy, bà càng không muốn mở miệng.
Nghĩ đến lời trăng trối cuối cùng của Lục Ương Ương, lòng bà chùng xuống vực sâu.
“Nói cho tôi biết, Ương Ương đang ở đâu? ” Cuối cùng Cố Ngôn Việt không nhịn được, là người lên tiếng hỏi trước.
Không ai để ý, bàn tay đặt trên đầu gối của anh đã siết chặt lấy ống quần tây, chiếc quần được là phẳng phiu giờ đã nhăn nhúm thảm hại.
Giống như trái tim anh lúc này, đang bị vò nát thành một nắm.
“Cô ấy đã đến nơi cần đến, làm bạn với những đóa hoa trà cô ấy yêu nhất, và sẽ không bao giờ trở lại nữa. “
Từng lời của má Ngô như những tảng đá đập thẳng vào tim Cố Ngôn Việt.
Gáy anh cứng đờ, cổ họng khô khốc, đắng chát không thốt nên lời.
Mặt trời đỏ rực nhô lên, từng tia nắng ban mai rọi vào thư phòng.
Má Ngô ngước mắt nhìn sang, thấy Cố Ngôn Việt ngồi sau bàn làm việc, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu.
Người đàn ông ấy môi run rẩy, dù được ánh nắng ấm áp chiếu vào, toàn thân vẫn toát lên vẻ cô độc tột cùng.
Má Ngô nhếch mép, nở một nụ cười châm chọc, lạnh giọng nói: “Người đáng thương ắt có chỗ đáng hận. “
Bàn tay đang siết chặt của Cố Ngôn Việt vẫn không buông, anh cũng chẳng phản bác lại lời mỉa mai của má Ngô.
Đau khổ nhất trên đời này không gì bằng sinh ly tử biệt.
Mà anh, lại phải trải qua đến ba lần.
Lần đầu tiên, anh tưởng Lục Ương Ương chết vì sinh khó, mất máu quá nhiều, trơ mắt nhìn căn biệt thự tân hôn hóa thành tro bụi.
Lần thứ hai, Lục Ương Ương khôi phục trí nhớ cầu xin anh buông tha, anh đứng ở sảnh sân bay, trơ mắt nhìn cô đi xa dần.
Một năm nay, anh sống lay lắt dựa vào những dòng trạng thái trên mạng xã hội của cô.
Mỗi giây mỗi phút đều là sự giày vò.
Đến khi nghe tin má Ngô về, những cảm xúc dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
Nhưng giờ đây, má Ngô lại bảo anh rằng, Lục Ương Ương sẽ không bao giờ quay lại.
Không, anh không tin.
Nhưng hiện thực bắt anh phải tin.
Một năm qua, má Ngô luôn ở bên Lục Ương Ương.
Cố Ngôn Việt biết rõ má Ngô thương cô đến nhường nào, bà coi cô như con gái ruột.
Nếu Lục Ương Ương còn bình an, bà sẽ không bao giờ trở về một mình.
Hồi lâu sau, Cố Ngôn Việt mới phất tay, ra hiệu cho vệ sĩ thả người.
Má Ngô nhìn Cố Ngôn Việt một cái, để lại địa chỉ mộ phần của Lục Ương Ương rồi không nói thêm lời nào, xoay người rời đi.
Trong thư phòng, Cố Ngôn Việt ngồi bệt xuống đất, vớ lấy chai rượu, ngửa cổ nốc từng ngụm rượu mạnh.
Cảm giác đau rát nóng bỏng từ cổ họng chảy xuống dạ dày.
Rõ ràng là uống rượu lúc bụng rỗng, nhưng anh chẳng thấy đau chút nào, nỗi đau thể xác so với nỗi đau trong tim thì có thấm tháp gì.
“Ương Ương, em tàn nhẫn lắm. .. “
Lời chưa dứt, nước mắt đã tuôn rơi.
“Em đi cũng đi lặng lẽ như vậy, đến chết cũng không chịu tha thứ cho anh sao? Bỏ lại một mình anh. .. “
Cố Ngôn Việt nghẹn ngào, không nói tiếp được nữa.
Anh cứ thế nốc từng ngụm, cuối cùng đôi mắt nhuốm màu say, gương mặt tuấn tú ửng đỏ, cả người nồng nặc hơi men.
Cửa bị đẩy ra, giọng nói non nớt vang lên: “Bố! “
Cố Ngôn Việt đưa mắt nhìn, thấy cậu con trai yêu quý Cố Cẩm An đang xách theo chiếc gối, ủ rũ chạy đến trước mặt anh.
Năm đó khi Lục Ương Ương và má Ngô rời đi, cuối cùng vẫn để lại con trai cho anh, để lại cho anh một chút niềm tin và hy vọng.
Không đợi Cố Ngôn Việt mở miệng, Cố Cẩm An ôm gối, lao mạnh vào lòng anh.
“Bố ơi, con mơ thấy mẹ không thèm để ý đến con nữa. .. Bao giờ mẹ mới về? “
Cố Ngôn Việt không nói gì. Cố Cẩm An cứ ngước đầu chớp mắt nhìn anh, hốc mắt nhanh chóng ngập nước.
Đúng lúc này, Cố Ngôn Việt cúi người bế thốc cậu bé lên.
“Bố. .. “
Trong mắt Cố Cẩm An thoáng vẻ kinh ngạc, khóe mắt vẫn còn vương giọt nước mắt chực chờ rơi xuống, chưa kịp phản ứng thì đã bị Cố Ngôn Việt ôm chặt vào lòng.
Cố Ngôn Việt ôm con rất chặt, như sợ cậu bé sẽ biến mất.
“Bố ơi, bố ôm chặt quá con không thở được. ” Cố Cẩm An khẽ vùng vẫy.
Cố Ngôn Việt nới lỏng tay một chút, giọng khàn đến mức không ra hình thù.
“Tiểu An, ngày mai. .. bố đưa con đi gặp mẹ. “
Cố Ngôn Việt đưa Cố Cẩm An đến một thị trấn nhỏ trồng đầy hoa trà ở nước Y.
Dưới chân núi, họ gặp má Ngô. Bà không nói gì với Cố Ngôn Việt, chỉ đỏ hoe mắt, dịu dàng hỏi han Cố Cẩm An vài câu.