9
Tôi trằn trọc cả đêm không sao ngủ được.
Hôm sau gặp lại Giang Thần, anh ta vẫn đối xử với tôi rất dịu dàng.
Cứ như thể người đêm qua ôm hôn người khác, miệng nói rằng không còn ham muốn với tôi hoàn toàn không phải anh ta.
“Noãn Noãn, em không uống được đồ lạnh, để anh lấy nước ấm cho.”
Thấy tôi định cầm ly Coca lạnh trên bàn, Giang Thần lập tức ngăn lại rồi đi gọi phục vụ lấy một ly nước ấm.
Nhìn ly nước trong vắt trước mặt, tim tôi khẽ lay động.
Tháng trước, tôi vừa dẫn Giang Thần về quê gặp gia đình.
Ông nội là người tôi thân thiết nhất từ nhỏ, giờ tuổi đã cao, sức khỏe yếu, chỉ mong được thấy tôi sớm yên bề gia thất.
Hôm ấy, ông nắm lấy tay Giang Thần, dặn dò anh ta phải đối xử tốt với tôi.
Tôi đứng một bên, lặng lẽ lau nước mắt.
Giang Thần nói: “Ông ơi, con hứa sẽ yêu thương Noãn Noãn cả đời.”
Ông tin rồi.
Còn tôi cũng đã tin.
10
Buổi tối, cả nhóm tụ tập chơi trò chơi trong một phòng bao.
Lâm Duyệt rút phải thử thách: “Nhìn vào mắt một người khác giới trong 20 giây.”
Trong phòng còn nhiều người đàn ông độc thân.
Vậy mà cô ta lại cố tình chọn Giang Thần.
Tôi biết, cô ta làm vậy là có chủ ý.
Giang Thần nhìn tôi một cái, thấy tôi không phản ứng gì thì đi đến chỗ Lâm Duyệt.
Suốt 20 giây nhìn nhau, tiếng reo hò cổ vũ vang rền.
Dù tôi và Giang Thần đang yêu nhau nhưng ở công ty hai đứa rất kín tiếng nên không ai biết.
Chỉ có vài đồng nghiệp thân thiết là rõ.
Họ lén lút nhìn tôi, ánh mắt ái ngại.
Còn tôi thì… khỏi phải nói, mặt lạnh đi hẳn.
Nhưng Giang Thần hoàn toàn không bận tâm.
Vì ngay sau đó, Lâm Duyệt lại rút trúng thử thách tiếp theo: “Chọn một người khác giới bế công chúa rồi thực hiện 10 cái squat.”
“Em mới vào công ty chưa lâu, không quen ai nhiều, thôi em chọn sư phụ của em, anh Giang Thần, được không?”
Cô ta vừa dứt lời, Giang Thần như sợ người khác giành mất phần, đã nhanh chân bước tới.
“Lên đi.”
Anh ta giơ tay ra, ra hiệu cho cô ta leo lên.
Mười lần squat ấy khiến không khí trong phòng như ngừng thở, nhiều người đỏ bừng mặt.
Có lẽ sợ tôi giận, sau khi xong xuôi, Giang Thần quay lại ngồi cạnh tôi.
“Noãn Noãn, em không giận chứ? Chỉ là trò chơi thôi mà. Nếu anh từ chối thì sẽ khiến Lâm Duyệt mất mặt.”
Tôi không nói gì.
Giang Thần dường như cuối cùng cũng nhận ra cảm xúc của tôi không ổn, bèn lên tiếng dỗ dành: “Noãn Noãn, em đừng nhỏ mọn vậy chứ. Anh đã giải thích rồi mà. Nếu vì chuyện này mà em giận anh thì đúng là không biết điều thật rồi.”
Chính khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu rõ ràng ý nghĩa câu nói tối qua của Giang Thần: Đơn giản và dễ lừa.
Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một kẻ dễ điều khiển như vậy sao?
Chỉ cần dỗ vài câu là tôi sẽ tin tất cả à?
Nên anh ta mới có thể tự do sau lưng tôi ve vãn người khác.
Thậm chí ngay trước mặt tôi… cũng không hề kiêng dè.
“Không giận. Sao lại giận được chứ.”
Tôi đáp nhạt.
Giang Thần ôm vai tôi, cười rạng rỡ: “Anh biết ngay bảo bối là người hiểu chuyện nhất mà!”
Anh ta không để ý tôi đã lặng lẽ nghiêng người tránh khỏi vòng tay anh ta.
Dù là thỏ, nếu bị ép đến đường cùng thì cũng sẽ cắn người.
11
Cuối cùng cũng đến lượt tôi.
Tôi rút trúng thử thách: chọn một người khác giới và hôn nóng bỏng trong hai phút.
Giữa tiếng reo hò trêu chọc, Giang Thần thoáng nhìn sang Lâm Duyệt, vẻ mặt hơi lúng túng.
Trông như đang sợ hãi điều gì đó.
Tôi cười nhạt trong lòng.
Sợ rồi à?
Sợ hôn tôi trước mặt cô ta, khiến người tình bé bỏng ghen sao?
“Tôi chọn Phó Trạch.”
Vừa dứt lời, sắc mặt Giang Thần lập tức sầm lại.
Tiếng ồ vang lên khắp phòng.
Dù sao Phó Trạch cũng là “soái ca” nổi tiếng nhất công ty, bao đồng nghiệp nữ đều để ý tới, chỉ là vì anh lạnh lùng quá, chẳng ai dám lại gần.
“Ôn Noãn, em đừng đùa nữa. Sao lại chọn Phó Trạch trong chuyện thế này?”
Tôi khẽ gạt tay anh ta ra.
“Em đâu có đùa. Anh chẳng nói đây chỉ là trò chơi thôi sao?”
“Anh ghen à?”
“Đừng nhỏ mọn vậy chứ, bao nhiêu người đang nhìn, mất mặt lắm đó.”
Giang Thần đỏ mặt, cứng họng.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Phó Trạch, ghé sát, nói nhỏ chỉ đủ để hai người nghe: “Giúp tôi lần nữa, được không?”
Phó Trạch nghiêng đầu lại gần, giọng trầm thấp:
“Lần trước tôi nói rồi mà, em muốn dùng bất cứ lúc nào cũng được.”
Mặt tôi đỏ lên không kìm được.
Mục đích ban đầu chỉ là để chọc tức Giang Thần, tôi tính chạm môi một cái cho có rồi thôi.
Không ngờ khi định rời đi, eo tôi lại bị Phó Trạch giữ chặt.
Hơi thở anh nóng rực áp sát bên tai, giọng nói khẽ vang nhưng cực kỳ kiêu ngạo: “Hôn thật.”
“Hai phút.”
“Không thiếu một giây.”
“Ôn Noãn, đã chọn tôi thì phải tuân thủ luật chơi.”
Giây tiếp theo, môi tôi đã bị anh chiếm lấy.
Hai phút trôi qua dài như cả thế kỷ.
Khi tiếng đếm dừng lại, đầu tôi choáng váng, tim đập loạn xạ.
Tiếng la hét, tiếng huýt sáo vang lên ầm ĩ trong phòng nhưng tôi chẳng nghe được gì nữa, chỉ còn lại nhịp tim hỗn loạn và hơi thở của anh phảng phất bên môi.
12
Khi trò chơi kết thúc, vừa bước ra khỏi phòng, Giang Thần mặt mày đen kịt, chặn Phó Trạch lại.
“Phó Trạch, cậu có ý gì đây hả?”
“Ôn Noãn là bạn gái của tôi, cậu không biết chắc? Dù là trò chơi thì cũng phải biết chừng mực chứ!”
“Cậu không biết từ chối sao?”
Phó Trạch đứng trước mặt anh ta, thái độ điềm tĩnh, không kiêu ngạo cũng chẳng nhún nhường.
Tôi không muốn để Phó Trạch bị lôi vào mớ hỗn độn này.
Tất cả đều là do tôi kéo anh xuống nước.
Tôi bước lên, chắn giữa hai người, nhìn thẳng Giang Thần: “Vậy còn anh? Lúc Lâm Duyệt chọn anh, sao anh không từ chối?”
Giang Thần cứng họng, im lặng mấy giây rồi kéo tôi ra chỗ vắng người.
“Ôn Noãn, hôm nay em sao thế? Em… không bình thường chút nào.”
“Không bình thường?”
“Vậy để tôi hỏi anh, tối hôm qua, mười giờ, anh ở đâu? Làm gì?”
Nghe đến đây, mặt Giang Thần tái nhợt.
“Tôi biết hết rồi. Tôi thấy rồi. Nghe rõ từng lời.”
“Anh nói đúng, tôi đúng là đơn giản, dễ bị lừa.
Nhưng tôi chưa từng ép anh phải ở bên tôi.”
Giang Thần hoảng hốt, nắm lấy tay tôi: “Noãn Noãn, anh…”
“Chia tay đi.”
“Chia tay trong yên bình. Đừng làm loạn thêm nữa,
dù sao… sau này chúng ta vẫn còn là đồng nghiệp mà.”
Nói xong, tôi quay lưng bước đi, không ngoảnh lại.
13
Sau khi chia tay, Giang Thần bắt đầu màn dây dưa đến phát sợ.
Giờ nghỉ trưa, anh ta gọi tôi lên sân thượng của công ty.
“Noãn Noãn, anh sai rồi! Cho anh thêm một cơ hội nữa có được không?”
“Lúc đó anh chỉ là hồ đồ nhất thời, không cưỡng lại được cám dỗ.
Bây giờ anh đã nói rõ ràng với Lâm Duyệt, dứt khoát rồi! Em tin anh đi!”
“Anh thề, người anh yêu là em! Chỉ có em thôi! Còn Lâm Duyệt… cô ta chẳng là gì cả!”
“Noãn Noãn, hai đứa mình đã ra mắt ba mẹ hai bên rồi, cuối năm còn định đính hôn nữa!
Trong kế hoạch tương lai của anh, người đồng hành vẫn luôn là em! Không hề có ai khác!”
Anh ta nắm lấy tay tôi, nước mắt lưng tròng.
Khuôn mặt luôn rạng rỡ như ánh mặt trời kia lúc này lại đầy vẻ hối lỗi, ấm ức và lo lắng.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, trái tim tôi lại bình thản đến lạ.
Đau lòng và luyến tiếc, tôi đã trải qua hết trong cái đêm tồi tệ nhất ấy.
Tất cả cũng đã theo dòng nước mắt mà trôi sạch rồi.
“Giang Thần, hôm đó tôi nói rất rõ ràng rồi.”
Tôi rút tay về, giọng kiên quyết.
“Chúng ta không còn khả năng nào nữa. Đừng làm phiền tôi nữa. Tôi không thích dây dưa.”