Skip to main content

Họ đi xuyên qua rừng hoa trà, đến gần đỉnh núi sát vách vực, nơi có một gò đất nhỏ.

Trên bia mộ in rõ tấm ảnh Lục Ương Ương đang cười rạng rỡ như hoa. Chút ảo tưởng cuối cùng nơi đáy lòng Cố Ngôn Việt hoàn toàn tan biến.

Hắn đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu. Rõ ràng chỉ cách vài bước chân, lại chẳng dám bước tới gần.

Nắng ấm rọi lên tấm ảnh, tựa hồ như Lục Ương Ương đang đứng ngay trước mặt hắn, mắt cười cong cong nhìn hắn.

Cố Ngôn Việt ngẩn ngơ nhìn, đôi mắt đỏ ngầu bước tới, vươn tay ra, thì thầm gọi: “Ương Ương. “

Đầu ngón tay vừa chạm vào, ảo ảnh kia vụt tắt.

Cố Ngôn Việt quỳ rạp xuống trước mộ Lục Ương Ương, người gục lên tấm bia lạnh lẽo. Tiếng nghẹn ngào bật ra từ kẽ răng người đàn ông, từng tiếng từng tiếng theo gió tan vào trời đất mênh mông.

Nhìn người quen thuộc trên bia mộ, lại nhìn vẻ bi thương tột cùng của Cố Ngôn Việt, Cố Cẩm An rốt cuộc cũng hiểu mẹ sẽ không về thăm mình nữa.

Có lẽ bị tiếng khóc đau đớn của bố lây lan, Cố Cẩm An trong vòng tay má Ngô ban đầu chỉ thút thít nhỏ.

Sau đó cậu bé òa lên khóc nức nở, miệng không ngừng gào khóc gọi “Mẹ ơi”.

Sau ngày hôm đó, ngọn đồi đầy hoa trà trở thành trang viên tư nhân của nhà họ Cố. Ai cũng biết một thanh niên tóc đen giàu có nứt đố đổ vách đã mua lại nơi này.

Từ đó về sau, năm nào Cố Ngôn Việt cũng đưa Cố Cẩm An đến thị trấn nhỏ này ở lại một thời gian.

Mãi cho đến năm Cố Cẩm An 18 tuổi, Cố Ngôn Việt đưa cậu về nước, lập tức triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị, tuyên bố chuyển giao vị trí người đứng đầu gia tộc lại cho Cố Cẩm An.

“Tiểu An, bố giao lại sản nghiệp Cố gia cho con, con có oán hận bố không? “

Cố Cẩm An im lặng hồi lâu rồi lắc đầu: “Con không hận bố. “

Cố Ngôn Việt khẽ sững sờ: “Tại sao? “

Cố Cẩm An ngước mắt nhìn thẳng vào ông, ôn tồn nói: “Những năm qua, con biết bố vẫn luôn không buông bỏ được mẹ. Bố đã ở bên con rất nhiều năm, con rất biết ơn. “

“Con đã trưởng thành rồi, bố hãy đi làm việc bố muốn làm đi, cơ nghiệp nhà họ Cố cứ để con lo. “

Lời vừa thốt ra, Cố Ngôn Việt nghẹn lời, đôi mắt kiên nghị cay xè.

Năm đó ở thị trấn nhỏ, hắn đã muốn ở bên cạnh Lục Ương Ương mãi mãi.

Hắn từng có ý định quyên sinh vài lần, nhưng sau đó Lục Ương Ương báo mộng, bảo hắn phải chăm sóc tốt cho Cố Cẩm An còn nhỏ dại, hắn mới từ bỏ ý định đó.

Lục Ương Ương nói đúng, tuổi thơ hắn đã không hạnh phúc, không thể để Cố Cẩm An cũng giống như hắn.

Nếu cả cha lẫn mẹ đều không còn, đứa trẻ sẽ cô độc và bất lực biết bao.

Những năm qua hắn vẫn luôn cố gắng gượng, đến nay Cố Cẩm An đã thành niên, dưới sự dạy dỗ tận tình của hắn đã có thể một mình đảm đương mọi việc.

Cố Cẩm An đã cao đến chóp mũi Cố Ngôn Việt. Hắn đưa tay xoa đầu con trai, giọng nói có vài phần nghẹn ngào.

“Không hổ là con trai của Cố Ngôn Việt ta. Vậy bố giao lại tất cả cho con. “

Ngày hôm sau, trang web chính thức của tập đoàn Cố thị công bố người nắm quyền mới nhất của Cố gia.

Cố Cẩm An ra sân bay tiễn Cố Ngôn Việt, im lặng nhìn chiếc máy bay dần khuất bóng.

Cố Cẩm An biết những năm qua, bố vẫn luôn chờ đợi thời khắc này để rời đi.

Có thể là một mốc thời gian đặc biệt nào đó, cũng có thể chỉ là một ngày bình thường.

Một đêm của một tháng sau, trong lòng Cố Cẩm An dâng lên nỗi bất an khó tả.

Nửa đêm trằn trọc mãi, đến gần sáng mới mơ màng chợp mắt được.

Trong mơ, cậu thấy bố và mẹ đứng giữa biển hoa trà mênh mông, những hạt mưa bụi phủ lên người họ như được dát một lớp hào quang mờ ảo.

Hai người cười dịu dàng nhìn cậu, nói: “Bảo trọng nhé, chăm sóc bản thân cho tốt. “

Dứt lời, họ nắm tay nhau quay lưng bước vào màn mưa sương, bóng dáng ngày càng xa, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt cậu.

Cổ họng cậu nghẹn ứ không thốt nên lời, lo lắng đuổi theo nhưng cứ mãi chạy vòng quanh tại chỗ.

Cố Cẩm An giật mình tỉnh giấc, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn vườn hoa bên ngoài.

Biệt thự Cố gia bây giờ trồng đầy hoa trà.

Mưa ngoài cửa sổ dần nặng hạt, đánh rụng đầy những bông trà, cánh hoa tơi tả rụng đầy đất, có cả những đóa hoa còn nguyên vẹn.

Nhìn cảnh tượng này, Cố Cẩm An nhíu chặt mày, tay bám chặt bệ cửa sổ, nỗi bất an trong lòng không hề thuyên giảm.

Tại trang viên riêng của Cố gia ở nước Y, ngọn núi phía sau là vùng cấm địa. Khi hoa trà nở rộ khắp núi, nơi đây đẹp tựa chốn đào nguyên.

Tất cả người làm trong trang viên đều được cảnh báo không được phép tự ý lên núi.

Họ đều biết, chủ nhân trang viên có một người vợ yêu dấu được chôn cất trên đỉnh núi.

Vị chủ nhân ấy, có khi là ban ngày, có khi là đêm tối, ngày nào cũng lên núi ngồi trước mộ trò chuyện.

“Ương Ương, Tiểu An trưởng thành rồi, thằng bé giỏi lắm. “

Cố Ngôn Việt mái đầu đã bạc trắng, tấm lưng còng xuống ngồi trong màn mưa bụi, đưa tay áo lau nước mưa trên bia mộ.

Trong ảnh, Lục Ương Ương cười thật ngọt ngào, dường như đang dịu dàng nói với hắn: “Em tha thứ cho anh rồi. “

“Ương Ương, anh đến với em đây. “

Ngày hôm đó, Cố Ngôn Việt không bao giờ xuống núi nữa.

Ngày hôm sau, trang web chính thức của tập đoàn Cố thị chuyển sang màu xám đen, bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn trước sự ra đi của cựu chủ tịch Cố Ngôn Việt.

(HẾT)