Skip to main content

“Đừng động…”

Tôi muốn lặng lẽ rời đi, nhưng anh ta hàm hồ lẩm bẩm một tiếng, cánh tay hơi siết chặt, liền đem tôi khảm vào trong lòng anh ta.

“Nhậm tổng?”

“Nhậm Nam Khê anh tỉnh tỉnh!”

Không nghĩ đến dự án vài trăm triệu nữa, tư thế như vậy chỉ thấy xấu hổ, nhưng anh ta vòng lấy tôi, không có nửa điểm ý tứ buông ra.

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng hít thở nhẹ nhàng đều đều của anh ta, tôi cũng dần dần buồn ngủ.

Người này tối hôm qua rốt cuộc mấy giờ ngủ a?

Lúc tỉnh lại lần nữa, ánh nắng chói chang chiếu vào trong phòng, chăn đệm bên cạnh lạnh lẽo, Nhậm Nam Khê sớm đã rời đi rồi.

Tôi vội vội vàng vàng rửa mặt trang điểm, anh ta dậy thế mà cũng không gọi tôi.

Sắp muộn rồi nha!

Nhưng vừa xuống lầu, liền thấy Nhậm Nam Khê chân dài vắt chéo, tư thế cao quý lại nhàn nhã ngồi trên sô pha xem báo, cũng không đi làm.

Bộ não chết máy của tôi rốt cuộc cũng nhớ ra, hôm nay là cuối tuần.

“Bữa sáng ở trong nồi, còn ấm đấy.”

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi một cái, thần sắc dịu dàng lại tùy ý, giống như thật sự là người chồng chu đáo ở nhà.

Tôi lắc đầu, đè xuống những ảo tưởng không thực tế trong đầu.

Anh ta từng nói, trong biệt thự có tai mắt ông nội cài vào, trước mặt người ngoài có bao nhiêu thâm tình và dịu dàng, đó cũng là giả vờ ra thôi.

Đợi tôi ăn xong bữa sáng, anh ta đang xem báo cáo tài chính.

“Tối nay có tiệc rượu, cô đi cùng tôi.”

Tôi vừa rửa sạch hoa quả bưng đến trước mặt anh ta, anh ta liền lên tiếng, tôi gật đầu, xã giao trước kia cũng đều là tôi làm bạn gái đi cùng.

Định lên lầu, anh ta lại nhẹ giọng nói một câu: “Ngồi qua đây, có người đang nhìn.”

Tôi lập tức cảnh giác lên.

Tuy rằng không lấy được phần thưởng sinh con nữa, nhưng mà phối hợp Nhậm Nam Khê diễn tốt vợ chồng ân ái, quan hệ đến việc tôi có thể hay không ở lại nhà họ Nhậm.

Tôi lập tức cười híp mắt ngồi qua đó, còn thân mật khoác tay anh ta.

Anh ta dường như nhếch môi dưới.

Tôi hồ nghi chớp chớp mắt, anh ta lại cười?

Nhưng đợi tôi nghiêm túc nhìn lại, anh ta lại mặt không đổi sắc rồi, tôi không tiện truy hỏi, liền dựa vào anh ta xem TV.

Nhậm Nam Khê chuyển một bộ phim điện ảnh.

Diễn cái gì tôi đều quên rồi, chỉ nhớ rõ hương thơm lạnh lẽo thanh u trên người anh ta, cái tay kia ôm ở eo tôi giống như bàn ủi vậy, nóng đến tôi trong lòng hoảng hốt.

Rõ ràng là chán ghét phụ nữ, anh ta hà tất làm khó bản thân?

Mà anh ta diễn trò cũng rất giỏi, sẽ giúp tôi gọt hoa quả lấy khăn giấy, lúc ăn cơm sẽ gắp cho tôi món tôi thích ăn, vẫn luôn biểu hiện rất dịu dàng chu đáo.

Quản gia đều vui mừng cười, nói tôi và Nhậm Nam Khê là trời sinh một cặp, là giai ngẫu thiên thành.

Anh ta cười thâm tình với tôi, mà tôi cũng phối hợp lộ ra nụ cười e thẹn.

Dù sao cũng là diễn mà, tôi hiểu.

Buổi tối có tiệc rượu thương mại, tôi cùng Nhậm Nam Khê ra cửa làm tạo hình.

Vừa thay giày xong, anh ta bỗng nhiên ngồi xổm xuống: “Từ từ, dây giày của cô chưa buộc kỹ, tôi buộc lại cho cô.”

Lúc rảnh rỗi, tôi thích đi giày trắng nhỏ.

Thuận thế cúi đầu xuống, liền thấy anh ta đã ngồi xổm trước người tôi.

Thân hình thẳng tắp thon dài ngồi xổm thành tư thế nửa quỳ xuống, dáng vẻ thành kính nghiêm túc làm tôi trong nháy mắt đều có chút hoảng hốt.

Cứ giống như, tôi thật sự là người anh ta trân trọng nhất.

“Thật tốt.”

Giọng nói đầy cảm khái của quản gia từ phía sau truyền đến, đánh thức tôi như đang ở trong mộng.

Lại nhìn Nhậm Nam Khê đang ngồi xổm trước người, tôi im lặng cười.

Quản gia sợ rằng chính là cái tai mắt kia đi.