3
Hôm đó, tôi đang làm việc thì bảo vệ gọi điện:
“Tống Lâm, mau xuống đi, mẹ cô đem con trai cô bỏ ở cổng bảo vệ rồi! Mau tới bế đi, nó khóc ầm ĩ quá!”
Nghe vậy, đầu tôi ong một tiếng: “Con gì cơ? Tôi còn chưa kết hôn, lấy đâu ra con trai? Anh đừng nói bậy!”
Tôi cố tình nói to, cả văn phòng đều nghe thấy.
Bảo vệ cạn lời: “Tôi đâu biết, cô xuống mà xem cho rõ!”
Cúp máy, mọi người đồng loạt nhìn tôi.
“Có chuyện gì vậy, Tống Lâm?”
“Tôi cũng không biết. Bảo vệ nói có người tự xưng là mẹ tôi, đem ‘con trai’ tôi tới!”
Chị Trần sững sờ: “Thật ư? Chuyện này lạ quá, đi, cùng xuống xem!”
“Ừ, không khéo lại là trò lừa đảo!”
“Tống Lâm có con á? Chưa thấy bụng to bao giờ!”
“Biết đâu sinh từ trước rồi? Giờ giới trẻ phức tạp lắm, ai mà đoán được!”
Nghe đến đây, ngay cả chị Trần cũng bắt đầu nghi ngờ nhìn tôi.
Tôi giả bộ ngơ ngác, khiến chị ấy không tìm ra sơ hở.
Đến cổng bảo vệ, thấy một đứa bé đỏ hỏn, mọi người đều sững sờ.
Chị Trần thở phào: “Không thể nào là con Tống Lâm được, nhìn còn chưa đầy tháng mà!”
“Đúng đó, nếu là đứa trẻ vài tuổi thì còn dễ bị hiểu lầm, chứ thế này thì khác nào hại người ta mất sạch danh dự!”
Trong lòng tôi lạnh lùng cười.
Bảo vệ gãi đầu: “Người kia tự xưng là mẹ cô, tôi cũng đâu rõ thật giả…”
Nghe vậy, tôi lập tức bảo anh ta mở camera giám sát. Quả nhiên, người bế đứa bé đến tôi chưa từng gặp.
Tôi liền nảy ra ý: “Báo công an đi! Người này không phải mẹ tôi, tôi cũng chẳng quen!”
Mọi người vẫn chần chừ, tôi dứt khoát giang tay:
“Đây rõ ràng là bỏ con. Tôi làm kinh doanh, phát danh thiếp cho không biết bao nhiêu người, ai biết có kẻ lợi dụng tên tôi. Tôi tuyệt đối không nuôi hộ con người khác!”
Nghe hợp lý, mọi người gật đầu. Vậy là công an được gọi tới, sau khi xác nhận, họ đem đứa bé đi.
Tôi còn cố ý hỏi thêm: “Đứa nhỏ sẽ được đưa đi đâu?”
“Còn đi đâu được, nếu tìm không thấy cha mẹ thì gửi vào trại trẻ mồ côi.”
Có câu trả lời chắc chắn, lòng tôi mới thả lỏng.
Kiếp này, tôi thề sẽ không bao giờ nuôi thứ vong ân bội nghĩa ấy nữa!
Cảnh sát vừa rời đi, tôi liền nhận được tin nhắn WeChat của mẹ.
“Lâm Lâm, em con đã liên lạc với chúng ta rồi, nó nói đi làm thuê bên ngoài. Bố mẹ già rồi, không còn sức nuôi con nữa, con hãy coi nó như con ruột mà đối đãi.”
Tôi lập tức trả lời:
“Mẹ, mẹ đang nói linh tinh gì vậy? Con đã có bạn trai rồi, sau này cũng sẽ có con của chính mình. Đứa trẻ này con tuyệt đối không nuôi!”
Tôi không nhắc đến chuyện xảy ra hôm nay, bà cũng không nói gì, thế là coi như tôi không biết.
Trần Phàm thực sự đối xử với tôi rất tốt. Nửa năm sau, chúng tôi đính hôn. Đến ngày cưới, tôi mời cả bố mẹ và họ hàng đến, rồi sau đó cùng anh ấy chuyển công tác sang chi nhánh khác, quán cơm của anh cũng dời theo.
Những ngày về sau, trừ dịp Tết, tôi gần như không quay về. Có về thì cũng chỉ ghé một lát rồi đi ngay.
Tôi sinh con gái, hai năm sau lại sinh con trai, vừa vặn ‘đủ nếp đủ tẻ’ vô cùng viên mãn.
Con trai từ nhỏ đã thông minh, mười lăm tuổi thì được nhận vào lớp thiếu niên tài năng của Thanh Đại. Tin tức vừa lan ra, cả nhà vui mừng khôn xiết.
Trần Phàm còn chơi lớn, đưa cả gia đình cùng về quê mở tiệc mừng.
Họ hàng thân thích đến đông đủ, ngay cả bố mẹ tôi cũng tới.
Con trai tôi – Trần Minh Viễn – tuy chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng cao lớn, trông chẳng khác gì chị gái.
Điều này khiến bố mẹ tôi tưởng rằng nó là con của Tống Tuyết.
Mẹ tôi nắm tay thằng bé, xúc động nói:
“Nếu Tiểu Tuyết biết con giỏi giang thế này, chắc nó vui mừng lắm!”
“Mẹ, hôm nay là ngày vui, mẹ nhắc đến Tống Tuyết làm gì? Nó về rồi sao?”
Ánh mắt mẹ tôi thoáng lộ vẻ bối rối:
“Không! Nó chưa về!”
Tôi cười nhạt:
“Chậc, bao nhiêu năm không thấy nó về thăm bố mẹ, chắc là có chuyện chẳng lành rồi. Con nghe nói, kiểu người biến mất không tung tích thì đa phần chẳng tìm lại được đâu.”
Những năm qua, họ hàng cũng bàn tán không ít về Tống Tuyết. Cộng thêm việc tôi cố tình lan truyền trong xóm, mọi người đều tin rằng nó sinh con xong liền bỏ trốn, Tết nhất cũng chẳng ló mặt.
Thế nên ai cũng mặc định Tống Tuyết đã biến mất khỏi nhân gian. Chỉ mình tôi biết, bố mẹ vẫn lén liên lạc với nó.
4
Nghe tôi nói vậy, mẹ tôi lập tức nổi nóng, giọng the thé cắt ngang cả hội trường:
“Con nói bậy bạ gì đó! Tống Tuyết vẫn sống rất tốt!”
Tức thì bốn phía đổ dồn ánh mắt lại, bà ấy xấu hổ cười gượng.
Tôi mỉm cười:
“Hóa ra mẹ vẫn liên lạc với nó à? Thế sao nó không tìm đến con trai mình?”
“Thôi, đã vứt bỏ chính con ruột thì chắc chắn cuộc sống của nó chẳng ra gì đâu. Thôi, ngày vui mà, con không nhắc đến nó nữa.”
Mẹ nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm. Bà mở miệng định giải thích, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì. Tôi cũng dập tắt hoàn toàn chút mong mỏi cuối cùng trong lòng.
Kiếp trước, khi “đứa con sói mắt trắng” kia thành đạt, Tống Tuyết đã quay về.
Kiếp này, cũng chẳng khác gì. Tôi biết chắc hôm nay nó sẽ đến, chỉ không rõ vào lúc nào. Nhưng giờ tôi chẳng quan tâm nữa, vì con trai tôi đã được Thanh Đại cử hẳn giáo viên tới chúc mừng, lại còn có cả phóng viên.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về bàn của chúng tôi.
Con trai tôi bước lên sân khấu với tư cách nhân vật chính. Bố mẹ tôi hoàn toàn không ý thức được rằng nó mới chỉ mười lăm tuổi.
Còn cái đứa con hoang mà họ gọi là của Tống Tuyết, nếu còn sống, giờ cũng phải mười tám tuổi rồi.
Bọn họ chẳng nhận ra sự thật đó, vẫn cúi đầu nghịch điện thoại liên tục. Tôi cười lạnh, siết chặt tay Trần Phàm, hai vợ chồng nhìn nhau mà cười.
Trên sân khấu, con trai tôi dõng dạc:
“Được vào học ở Thanh Đại, người con muốn cảm ơn nhất chính là mẹ. Nếu không có sự ủng hộ và thấu hiểu của mẹ, con sẽ không có được thành tích ngày hôm nay.”
“Nếu mẹ, mời mẹ lên sân khấu!”
Con trai tôi vẫy tay gọi, tôi chỉnh lại váy chuẩn bị bước lên thì bỗng vang lên một tiếng quát lạnh lẽo:
“Cô ta không phải mẹ cậu! Cô ta không xứng đứng trên đó!”
Tức thì, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía phát ra âm thanh. Còn tôi, khẽ thở phào — cuối cùng thì cũng đến rồi.
Người vừa đến chính là Tống Tuyết, bên cạnh còn khoác tay một gã đại gia trung niên, cổ lủng lẳng sợi dây chuyền vàng to tướng.
Nó đến rồi, rốt cuộc cũng đến rồi!
Tôi không kìm được nhịp tim dồn dập. Hơn mười năm không gặp, nó vẫn là bộ dáng quen thuộc ấy, chỉ khác là giờ nhìn thảm hại hơn nhiều. Lớp son phấn dày cộm chẳng che nổi nếp nhăn nơi khóe mắt.
Lúc này, nó hăng hái kéo tay gã đàn ông đi đến. Con trai tôi, Trần Minh Viễn, cau chặt mày:
“Cô là ai?”
Tôi lập tức tiếp lời, dõng dạc công bố:
“Đây là dì út của con, Tống Tuyết.”
Ai ngờ nó lại bật khóc đầy kích động:
“Con ơi, đừng nghe nó nói bậy! Mẹ mới là mẹ ruột của con!”
Cả khán phòng nổ tung, mọi người đều sững sờ nhìn tôi.
Con trai tôi nhướng mày:
“Cô mới nói bậy! Dì út, con là con ruột của mẹ con. Cô sinh con xong thì bỏ đi, đứa bé kia do ông bà ngoại nuôi. Ai chẳng biết chuyện này.”
Tôi chưa từng giấu con về sự tồn tại của Tống Tuyết. Lúc chúng còn nhỏ đã hỏi ông bà ngoại, tôi cũng nói thẳng: ông bà vẫn còn sống, chỉ là tôi không muốn quay về.
Tôi cũng kể cho chúng chuyện Tống Tuyết sinh con rồi bỏ, để rồi tôi bị ép nhận nuôi. Vậy nên cả nhà họ Trần đều rõ ân oán giữa tôi và nó.
Lúc này, Tống Tuyết càng khóc lóc dữ dội:
“Con trai, nó lừa con! Sau khi sinh con xong, mẹ bảo bác sĩ đem con về nhà họ Tống nhờ ông bà ngoại chăm. Nhưng chính chị gái mẹ đã cướp con đi, giấu biệt bao năm không cho mẹ gặp. Vì sợ con biết sự thật nên nó mới không quay về!”
“Chị ơi, sao chị có thể làm vậy? Bao năm nay em tìm con khắp nơi, chị không thể tàn nhẫn chia cắt mẹ con em như thế!”
Mọi người nghe thế thì đồng loạt nhìn nó, ánh mắt đầy khinh miệt. Tống Tuyết nhận ra không đúng, hoảng hốt la lên:
“Sao các người không tin? Nó mới là kẻ nói dối!”
Bác Hoàng đứng ra:
“Tống Tuyết, cô đừng có bịa đặt! Năm đó chính bác sĩ Hoàng Minh Trung bế đứa bé đến, lúc đầu còn bảo là con của Tống Lâm. Bị đánh cho một trận, ông ta mới chịu nói thật là con của cô.”
“Cuối cùng còn báo công an, xác nhận rõ ràng: cô sinh con xong thì bỏ chạy, để mặc cho ông bà già phải nuôi.”
“Ông bà làm sao nuôi nổi? Nên mới bị vứt bỏ đó!”
Nghe vậy, Tống Tuyết chết lặng!
Mẹ tôi cuống quýt đứng bật dậy:
“Không phải! Tôi không bỏ! Tôi nhờ người mang đến công ty cho Tống Lâm!”