7
Bốn mắt chạm nhau, vừa nhìn thấy tôi, Trần Văn Chiêu lập tức tạm biệt cô gái đang nói chuyện, sải bước vội vã đi tới, đưa tay chọt một cái lên trán tôi: “Trần Ly Ly, em nhìn xem anh gọi cho em bao nhiêu cuộc rồi.”
LAnh trai em là tổng giám đốc công ty đó, thời gian quý báu lắm đấy, đồ nhóc con.”
Tôi mở điện thoại, hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.
Vì sợ bị làm phiền lúc hẹn hò với Tống Thanh Úc, tôi đã bật chế độ im lặng từ sớm.
Ăn xong thì quên bật lại.
Trần Văn Chiêu tra hỏi ba câu liền: “Em đi đâu rồi? Trong thời gian đó đi với ai? Ai đưa em về?”
Tôi quay đầu định gọi Kiều Âm, phát hiện cô ấy vừa bước xuống xe thấy Trần Văn Chiêu liền quay ngoắt lên xe lại.
Dường như quên luôn chuyện định về trường cũ thăm thầy cô, đạp ga chạy mất.
Tôi rũ vai: “Tại anh cả đấy, mặt xấu quá làm chị gái người ta sợ chạy luôn rồi.”
Trần Văn Chiêu ngửi thấy mùi rượu trên người tôi, lập tức nhận ra có gì đó sai sai: “Chị gái nào? Ly Ly, hôm nay sao em xụ mặt vậy? Nói anh nghe, ai bắt nạt em, anh đi xì lốp xe nó ngay.”
“Không có gì đâu… anh, em… em không muốn theo đuổi Tống Thanh Úc nữa.”
Vừa mở miệng, cảm xúc tuôn trào không kiềm lại được.
Trần Văn Chiêu vừa rồi còn cà rỡn, giờ thì hoảng thật sự.
Anh luýnh quýnh tìm khăn giấy trong túi không thấy, đành đặt túi trái cây xuống đất, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi: “Rồi rồi rồi, không theo đuổi thì không theo đuổi, có gì to tát đâu, sao mà tủi thân thế này, lại đây, anh ôm cái nào.”
Trên đường từ cổng trường về khách sạn, Trần Văn Chiêu liên tục pha trò chọc cười.
Thấy tôi không khóc nữa mới thở phào nhẹ nhõm: “Trần Ly Ly à, trai đẹp trên đời nhiều vô kể.”
“Tống Thanh Úc ấy hả, cũng thường thôi, có gì đáng tiếc.”
“Còn kém xa anh của em, đúng không?”
Tôi cắn môi dưới: “Anh à, đổi cách an ủi khác được không… Cách này em không thể dối lòng được.”
Trần Văn Chiêu ngẩng đầu 45 độ nhìn trần nhà: “Ly Ly, em đâu phải lần đầu rung động, trước đây cũng có sao đâu, lần này sao lại yếu đuối thế?”
Tôi hít mũi: “Có thể… em thật sự thích Tống Thanh Úc rồi.”
“Anh nè, anh từng tán bao nhiêu gái, chẳng lẽ chưa từng thật lòng thích ai sao…”
Trần Văn Chiêu khựng lại, khéo léo tránh câu hỏi: “Khuya rồi, ngủ đi.”
“Anh ở phòng bên cạnh, có gì thì gọi.”
Anh bật đèn ngủ đầu giường cho tôi, tắt đèn lớn, vừa đi ra vừa quay đầu nhìn ba lần.
Nhưng tôi vẫn không sao bình tĩnh được.
Thông báo livestream của Tống Thanh Úc bật lên.
Tôi nhấn vào xem thì lập tức bị loạt bình luận vây quanh:【Tiểu Kẹp đến rồi kìa~ Sao rồi? Bữa ăn do Sát Thần mời có ngon không? Hắn nhiều tiền lắm đó, phải tranh thủ chặt đẹp đấy!】
【Tiểu Kẹp hôm nay yên ắng thế, không thả thính nữa à?】
【Tôi nhớ có ai từng nói, Sát Thần không mê mấy cô bánh bèo, Kẹp tỷ thử đổi style xem, biết đâu cưa nhanh hơn.】
Thấy vậy, tôi bỗng không buồn ngủ nữa, ngồi bật dậy gõ chữ thật nhanh:【Cười chết, ai thèm mê hắn chứ, thật ra tôi cũng chẳng thích gu như vậy đâu.】
【Vừa kiêu vừa lạnh, nhìn mặt là biết yếu sinh lý, sao xứng với tôi – một bông hoa vừa xinh vừa trẻ trung cơ chứ.】
【Đồ giả tạo! Tôi có chồng mới rồi, hotboy của trường theo đuổi tôi nửa năm nay, vừa đẹp trai vừa dịu dàng, đặc biệt là cực mê bánh bèo như tôi…】
Vừa gõ xong, sắc mặt Tống Thanh Úc thay đổi rõ rệt.
Đồng tử đen láy trở nên u ám, ánh mắt trầm xuống một mảng nặng nề.
Lúc chơi game, anh có một loại cảm giác đối lập – càng đánh càng hăng, chiến ý bùng nổ.
Nhưng giờ đây, tôi thấy nhân vật của anh bị giết đi giết lại mà anh chẳng có chút phản ứng nào.
【Chuyện gì vậy trời? Tiểu Kẹp hóa thành Kẹp Thép rồi sao?】
【Trời ơi, mới bắt đầu ăn đường mà đã be rồi hả?!】
【Kẹp tỷ mà đi thì ai chọc cười tui nữa trong cái phòng livestream này chứ…】
Mãi đến nửa phút sau, Tống Thanh Úc mới cất tiếng, giọng lạnh đến rợn người: “Xin lỗi, có việc gia đình cần xử lý, buổi livestream kết thúc tại đây.”
Mãi sau này tôi mới biết, đó là lần duy nhất trong sự nghiệp, Tống Thanh Úc chủ động cắt livestream giữa chừng.
Tin nhắn từ【Chồng yêu】 gửi tới:【Em đang ở đâu?】
【Gửi định vị.】
【Trần Ly Ly, trả lời anh.】
Tch, dữ ghê.
Trước giờ tôi không hề biết Tống Thanh Úc cũng có mặt bá đạo như vậy.
Tôi thản nhiên trả lời:【Tôi đang nằm trên đùi hotboy trường đây, anh giỏi thì tới đi.】
Bên kia hiện dòng chữ: “Đang nhập…”
Không đợi Tống Thanh Úc nhắn lại, tôi lập tức block – xóa – một combo dứt khoát.
8
Trút hết bực tức xong, tâm trạng tôi tốt hơn hẳn.
Tôi chuẩn bị cởi đồ đi ngủ thì bụng lại đúng lúc kêu “ùng ục”.
Cảm giác đói bỗng ập đến chậm một nhịp.
Trưa nay kế hoạch bị phá vỡ, tôi mới ăn được một nửa khẩu phần, tối thì vì buồn nên chẳng động đũa.
Bây giờ đói đến mức có cảm giác ngực dán luôn vào lưng rồi.
Tôi bắt thang máy xuống lầu, định hỏi quầy lễ tân xem có món ăn đêm nào không.
Vừa đến sảnh, còn chưa kịp lên tiếng thì khóe mắt đã bắt được một bóng người quen thuộc.
Tống Thanh Úc – vẫn mặc nguyên bộ đồ livestream – bước vào với cả người phủ đầy hơi lạnh.
Khoan đã, anh ta làm sao biết tôi ở khách sạn này?
Đây chính là “hiệu suất” đáng sợ của gia tộc hào môn sao?
Nghĩ thôi đã rợn cả da đầu.
Tôi không dám nghĩ tiếp, quay người bỏ chạy, điên cuồng ấn nút gọi thang máy.
Tôi định gọi cho Trần Văn Chiêu, mới phát hiện điện thoại để quên trong phòng.
Thang máy dừng ở tầng 7.
Tôi cắn răng chạy sang cầu thang bộ, hai bậc một mà leo lên, mệt đến thở không ra hơi.
Vừa dừng lại thở thì sau lưng vang lên tiếng bước chân khe khẽ: “Còn chạy được nữa không?”
Tôi quay đầu, Tống Thanh Úc đã bước một bước về phía tôi.
Tôi lùi lại, anh lại tiến tới.
Cho đến khi lưng tôi áp sát vào tường, không còn đường lui.
Tôi chưa bao giờ thấy Tống Thanh Úc – người luôn lạnh nhạt bình tĩnh – lại có lúc mang khí thế xâm lược mạnh đến thế.
Cái áp lực đến từ chiều cao một mét chín khiến tôi vô thức nuốt nước bọt, chủ động nhận thua: “Tống Thanh Úc, em sai rồi được chưa, em biết sai rồi… Anh em còn đang đợi, em về trước đây…”
Tống Thanh Úc nhìn chằm chằm tôi, chắn lối đi, giọng trầm khàn, mang theo sự cưng chiều nguy hiểm: “Ly Ly, dù là trẻ con đi nữa, làm sai chuyện cũng phải chịu phạt.”
Anh cúi người xuống, hoàn toàn bao phủ lấy tôi, khoảng cách giữa hai người đột nhiên rút ngắn trong không gian chật hẹp đến nghẹt thở.
“Anh bị… yếu sinh lý à?”
Ở đời có câu “người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu”.
Tôi giơ hai tay lên trước ngực, khua nhẹ: “Không không không… em thấy anh… rất to… Ý em là… ừm, lòng dạ rộng lượng! Đúng rồi, lòng dạ!”
Tống Thanh Úc giữ lấy bàn tay đang loạn xạ của tôi: “Anh vừa già vừa kênh kiệu?”
“Em nói bậy thôi, anh trẻ lắm, đứng cạnh sinh viên đại học còn chẳng có chút khác biệt nào luôn.”
“Thế nên… giờ em đi được chưa?”
Anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, hơi thở nóng hổi phả bên tai, tê rần như điện giật.
Giọng anh vẫn lạnh nhưng lần này lại mang theo sự dụ dỗ nguy hiểm: “Ly Ly, câu hỏi cuối cùng.”
“Nói anh nghe, chồng em là ai?”
Tống Thanh Úc… đang truy cứu trách nhiệm thật sao?
Tôi thầm chửi bản thân, sớm biết thế đã chỉ chửi thầm trong lòng, ai bảo rảnh dỗi lại lên livestream làm loạn chứ!
“Tống Thanh Úc…”
Tôi nhỏ giọng thương lượng, “Sau này em không gọi anh là chồng nữa, mình gặp nhau coi như người dưng, được không?”
“Muộn rồi.”
Không biết câu nào trong đó đã chọc giận anh.
Ánh mắt Tống Thanh Úc bỗng chốc phủ kín chiếm hữu: “Trần Ly Ly, là em chủ động trước.”
“Anh đã nhẫn nhịn lâu như vậy, cho em không biết bao nhiêu cơ hội để rút lui.”
“Em không đi, giờ lại muốn cắt đứt?”
“Muộn rồi.”
Giọng nói vốn lạnh nhạt của anh giờ đây mang theo nỗi ấm ức không thể gọi tên.
Ngón tay thon dài khẽ vuốt môi tôi.
Tôi không kiểm soát được nhịp tim đập dồn dập, giọng cũng run lên: “Tống Thanh Úc… em nói rồi… em không thích anh nữa… Anh còn dây dưa làm gì… khí chất quý tộc của anh đâu rồi… phép lịch sự đâu…”
Tống Thanh Úc nhướng mày, tháo đồng hồ đeo tay rồi bỏ vào túi: “Là bạn của anh trai em, với tư cách ‘anh trai’, anh có thể ga lăng, nhẫn nại, cư xử tử tế với em.”
“Nhưng Ly Ly, thứ em muốn… chưa từng là tình anh em, đúng không?”
“Khi em hết lần này đến lần khác dụ dỗ anh, em chưa từng nghĩ sẽ có một ngày như hôm nay à?”
Tôi chưa bao giờ nghĩ, mấy câu có chút… nhạy cảm thế này lại có thể phát ra từ miệng Tống Thanh Úc – cái người chính trực, nghiêm túc như tượng đá ấy.
Tôi sững sờ.
Trước giờ tôi luôn là người chủ động, liên tục thả thính Tống Thanh Úc không kiêng nể, đốt lửa chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện dập.
Vì tôi biết, anh là chính nhân quân tử, không bao giờ vượt giới hạn.
Thế nên tôi mới dám muốn làm gì thì làm.
Nhưng giờ vị trí đổi chỗ, tôi mới phát hiện bản thân chẳng còn chút sức phản kháng.
Hai tay bị anh giữ chặt đưa lên khỏi đầu, cả người run rẩy, giọng nói cũng mềm oặt: “Tống Thanh Úc… không được… anh không thể làm vậy…”
“Ly Ly, nhưng em đã từng đối xử với anh như thế.”
Giọng anh trêu chọc, ám muội: “Ba giây nữa, anh sẽ hôn em.”
“Một.”
“Không mà, Tống Thanh Úc, anh bình tĩnh lại trước đã…”
“Hai.”
“Anh… chẳng phải anh không thích em sao?!”
“Ba.”