Skip to main content

4

Lúc nhìn thấy “hạt đậu nhỏ” trên tờ siêu âm, da đầu tôi tê rần.

Mới uống say có một lần mà trúng luôn?

Sao mà nhắm chuẩn vậy trời!?

Bác sĩ đẩy gọng kính trên mũi lên: “Bố đứa trẻ đâu?”

Tôi liếc mắt nhìn Phó Cảnh Triệt đang đứng bên cạnh rồi nhanh miệng cướp lời: “Chết rồi!”

Sắc mặt Phó Cảnh Triệt đen lại trông thấy.

Tôi giả vờ không nhìn thấy, chào bác sĩ rồi nhẹ nhàng rút lui.

Còn chưa ra khỏi tầng, Phó Cảnh Triệt đã chặn đường tôi lại.

Giọng anh nghiến răng ken két.

“Triều Mộ Mộ, em ra ngoài nói với người ta là tôi chết rồi?”

Tôi chột dạ, vội vã bịa đại: “Ai nói anh là bố đứa bé chứ?”

“Chúng ta ly hôn hai tháng rồi đấy.”

Vừa nói xong, tôi liền thấy hối hận.

Quả nhiên, sắc mặt Phó Cảnh Triệt từng chút từng chút một đen sì lại.

Anh nhìn tôi một lát rồi “phì” cười một tiếng, sau đó lại ghé sát tai tôi: “Chẳng lẽ không phải… lần em uống say ở nhà mẹ đẻ?”

Vô liêm sỉ!!

Lần đó là một trong số ít những lần bọn tôi không dùng biện pháp bảo vệ.

Tôi say quá, mất kiểm soát, đeo bám lấy anh, cuối cùng…

Nghĩ tới những hình ảnh rời rạc trong đầu, mặt tôi lại nóng bừng lên.

Tôi định phủ nhận thì anh bật cười khẽ nói: “Tôi khuyên em… đừng tính ngày thụ thai với bác sĩ.”

Phó Cảnh Triệt kéo tôi lên xe anh.

“Sổ hộ khẩu, căn cước có trong túi không?”

Tôi nhíu mày không hiểu.

Anh đưa giấy tờ của mình cho tôi.

“Đăng ký kết hôn lại.”

Tôi suýt nghẹn đến chết.

Hôn nhân không có tình yêu thì khác gì cát bụi.

Đã ly hôn rồi, còn kết lại gì nữa?

Thế nhưng… nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Phó Cảnh Triệt, tôi chỉ cười gượng: “Ở công ty em.”

Phó Cảnh Triệt chọn đường gần nhất, phóng xe như bay.

Chẳng mấy chốc đã đến trước cửa công ty.

“Em lên trước.”

Tôi nhỏ nhẹ chào tạm biệt anh, lúc vào thang máy mới không nhịn được mà nhếch môi cười.

Hừ, cứ chờ đó!

Quả nhiên, mười lăm phút sau Phó Cảnh Triệt nhắn cho tôi hai dấu chấm hỏi.

Tôi nhấc mông chỉnh lại tư thế ngồi thoải mái.

“Xin lỗi nhé, vẫn chưa tìm thấy đâu.”

Nói xong, tôi tắt tiếng điện thoại, úp màn hình xuống bàn, nghiêm túc làm việc.

Đứa trẻ này, tôi sẽ sinh và nuôi một mình.

Phó Cảnh Triệt đừng hòng dính dáng vào.

Chỉ nghĩ tới cảnh tái hôn rồi dắt con chờ bố về nhà là tôi đã thấy ngán tận cổ.

Thời đại mới rồi, tôi không làm Vương Bảo Xuyến phiên bản 2025 đâu, đừng hòng!!

Sắp tan ca, tôi lén nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chiếc xe đậu dưới tầng đã biến mất.

Thế là… đi thật à?

Tuy tôi không định dây dưa tiếp, nhưng anh lại đi luôn thế sao???

Tôi ôm bụng, nghiến răng ken két.

Con à, đừng trách mẹ tàn nhẫn giữ con bỏ cha nhé.

5

Tan làm tôi định chuồn thì sếp lên tiếng.

Tối nay công ty tổ chức team building, không ai được thiếu mặt.

Vừa mới biết mình có thai, nôn đến trời đất đảo lộn:…

Thôi được, phải giữ cái việc này đã.

Thận trọng như tôi, cả buổi tối chỉ dám uống nước lọc.

Khó khăn lắm mới thấy gần xong, tôi chuẩn bị chuồn lẹ.

Ai ngờ ông sếp tai quái lại hô to: “Ai chưa uống rượu? Chia người, đưa mấy người say về giùm!”

Tôi – người ôm cốc nước ấm ngồi một mình ở góc suốt buổi – bị chỉ định ghép với một đồng nghiệp nam.

Ngửi mùi rượu nồng nặc, bụng tôi sôi sục muốn nôn.

Đã thế cậu đồng nghiệp còn lảo đảo định khoác vai tôi.

Tôi: ???

Chưa kịp tránh, bên cạnh có người kéo tôi một cái, vừa vặn rơi vào một vòng tay.

Ngẩng đầu lên, lại là Phó Cảnh Triệt.

Anh khẽ cười với tôi, mặc kệ mấy chị đồng nghiệp đang rình hóng drama.

Anh quay sang cậu đồng nghiệp định sàm sỡ tôi khi nãy, giọng lành lạnh xa cách: “Chào anh, tôi là… chồng của Triều Mộ Mộ.”

Anh dừng một chút rồi nói tiếp: “Tôi hay ghen, không thích ai đụng vào cô ấy.”

Biểu cảm anh điềm tĩnh, nhưng lời nói thì rõ ràng không cho phản bác.

Cậu đồng nghiệp đỏ bừng mặt, cuống quýt xin lỗi rồi chuồn ngay.

Còn xung quanh…

Mấy chị em thân thiết với tôi thì hét toáng cả lên.

“Triều Mộ Mộ! Cậu kết hôn rồi à? Chồng còn đẹp trai thế này?!”

“Hôm qua còn nói đi chùa xin duyên, thế là sao?”

“Định xin… mối lương duyên thứ hai à?!”

Tôi nhìn thấy sắc mặt Phó Cảnh Triệt lại bắt đầu lạnh xuống.

Bỗng thấy… muốn tuyệt giao với mấy chị bạn này ba phút.

6

Thật ra tôi nói mình độc thân cũng chẳng oan uổng gì.

Bởi vì chuyện kết hôn của chúng tôi, hoàn toàn là do gia đình sắp đặt.

Ngày hôm sau sau khi lấy giấy chứng nhận kết hôn, anh ta đã trực ca cấp cứu.

Số lần gặp nhau thì ít, mà phần lớn lại là trên… giường.

Thế này gọi là chồng cái nỗi gì?

Nhiều lắm thì gọi là quan hệ ban đêm có qua có lại thôi.

Phó Cảnh Triệt chỉ mất vài giây để lấy lại bình tĩnh.

“Trước đây không làm đám cưới là lỗi của anh, để sau đi, mình mời mọi người ăn kẹo cưới.”

“Mộ Mộ đang mang thai, chắc không tiện đưa người khác về.”

“Nhưng anh đã gọi tài xế nhà tới rồi, họ có thể giúp.”

Chỉ hai câu nói nhẹ tênh, đồng nghiệp đồng loạt hít một hơi lạnh.

“Trời ơi gia đình gì mà có cả tài xế riêng nữa!”

“Được đấy Triều Mộ Mộ! Hôm nay tụi mình được thơm lây rồi!”

Tôi đỏ mặt, cười gượng: “Không có gì đâu…”

Nhưng tay thì lặng lẽ vòng ra sau lưng Phó Cảnh Triệt, bấm mạnh một cái.

Cái đồ người gì đâu, ly hôn rồi mới chạy tới tuyên bố chủ quyền.

Phó Cảnh Triệt khẽ nghiến răng, nhưng mặt mày vẫn không đổi sắc.

Cho đến khi anh sắp xếp xong cho đồng nghiệp lên xe về nhà, tôi lập tức đổi sắc mặt.

“Phó Cảnh Triệt, anh muốn gì?”

Anh ngược lại lại cười khẽ: “Chẳng phải em đồng ý tái hôn rồi sao?”

Phải rồi, suýt thì tôi quên mất chuyện mình miệng thì gật đầu, nhưng lại trốn biệt trong công ty.

Không hiểu sao tôi lại thấy có chút chột dạ.

“Ma mới muốn tái hôn với anh!”

Vừa dứt lời, tôi quay người bỏ đi.

Phó Cảnh Triệt sải một bước định đuổi theo.

Tôi hừ lạnh cảnh cáo: “Bác sĩ bảo rồi, phụ nữ mang thai không được tức giận!”

Nghe vậy, anh hé miệng như định nói gì, cuối cùng chỉ lặng lẽ đi sau tôi, giữ khoảng cách không xa không gần.

Dưới ánh đèn đường, hai cái bóng đổ dài, giao nhau lặng lẽ.

Tôi cúi mắt.

Phó Cảnh Triệt rốt cuộc là muốn gì?

Không lẽ vì biết tôi có thai, đột nhiên cấp cứu không bận nữa?

7

Tôi hùng hổ bước đi, tiếc là…

Khí thế chẳng giữ được bao lâu đã bị mòn sạch bởi đôi giày cao gót.

Con đường này đi đúng là… như hành xác.

Điều tồi tệ hơn là, đêm nay như bị trúng tà.

Không bắt được xe!

Mà Phó Cảnh Triệt, dù ngồi trong xe cách đó không xa, ánh mắt nóng rực vẫn khiến người khác khó mà lờ đi được.

Tôi bướng bỉnh quay người đi bộ về hướng nhà.

Nhưng chưa đi được bao nhiêu, xe của Phó Cảnh Triệt đã dừng lại ngay trước mặt tôi.

Anh không nói một lời, bước xuống xe.

Tôi vô thức tăng tốc.

Nhưng chưa đi được mấy bước, cả người tôi đã bị anh bế bổng lên.

Tôi hoảng hốt kêu lên, theo phản xạ ôm chặt lấy cổ anh.

“Anh làm gì đấy?!”

Phó Cảnh Triệt liếc tôi một cái rồi đặt tôi xuống ghế phụ.

Lúc anh thắt dây an toàn cho tôi, cánh tay gân guốc lướt qua đầu mũi, còn mang theo mùi sát trùng nhẹ nhẹ.

Phải thừa nhận, gương mặt của Phó Cảnh Triệt thực sự không có điểm nào để chê.

Tôi hơi nhíu mày nhìn anh, không nói gì, nhưng tim thì đập loạn.

Phó Cảnh Triệt nhìn tôi, giây sau, ngón tay ấm áp đã đặt lên giữa chân mày tôi.

Còn nhẹ nhàng vuốt vài cái.

“Bác sĩ cũng nói rồi, phụ nữ có thai không nên đi xa một mình.”

Chạm phải ánh mắt lành lạnh ấy, tôi mới bừng tỉnh nhận ra mình đã không kiểm soát được cảm xúc.

Tôi vội vã quay đầu, miệng thì cứng cỏi lầm bầm: “Bác sĩ nào nói thế?”

Dây an toàn “tách” một tiếng được cài lại: “Anh nói.”

Tôi cố dùng làn gió đêm để dập tắt mọi sự mềm yếu trong lòng.

Triều Mộ Mộ, tỉnh táo lại đi, đừng để sắc đẹp dụ dỗ!

Tuy nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn không nhịn được liếc sang Phó Cảnh Triệt.

Trong cuộc hôn nhân danh nghĩa trước đây, số lần chúng tôi tiếp xúc chưa chắc bằng hôm nay.

Sự thay đổi này… là vì đứa bé trong bụng sao?

Lúc tôi đề nghị ly hôn, Phó Cảnh Triệt không nói gì.

Chỉ nhìn tôi một lát rồi gọi cả hai bên bố mẹ tới.

Để tôi phải đứng trước mặt họ, từng chữ một nói rõ ràng rằng tôi thực sự đã chuẩn bị tinh thần để ly hôn.

Vậy mà bây giờ…

Chỉ vì đứa bé, mà muốn quay lại?