1
Tôi luôn được gắn mác là “gái ngoan”:
Nói năng lễ phép, cư xử nhã nhặn, đi đến đâu cũng được khen là hiểu chuyện.
Lúc nào cũng cười tươi, chăm chỉ học hành, không bao giờ làm trái ý người lớn.
Nhưng tất cả chỉ là lớp vỏ bọc.
Bản chất thật của tôi thì…
Ngang bướng, sắc sảo, chẳng hiền lành gì cho cam. Ai làm tôi khó chịu, tôi nhớ rất lâu, rất dai. Và còn một điều nữa…
Tôi cực kỳ h/α/м μ/ốn.
Theo đúng mọi nghĩa bạn đang nghĩ đấy.
Sau kỳ thi đại học, tôi thả lỏng hoàn toàn, ngày nào cũng ôm điện thoại ngắm trai đẹp.
Từ nam sinh thể thao cơ bụng cuồn cuộn, đến mấy anh học bá dịu dàng, rồi kiểu đàn anh lạnh lùng cấm dz/ụ/c… cứ thấy ai hợp gu là tôi lik/e, lưu vào.
Xem nhiều quá, tôi bắt đầu thấy ngứa ngáy trong lòng. Vậy là quyết định tìm hiểu nghiêm túc.
Cuối cùng, tôi quen được một anh bạn trai qua mạng – Chu Dật.
Hơn tôi một tuổi, sinh viên đại học, cao mét tám hai, vai rộng, eo thon, cơ bụng đủ múi để đem đi giặt đồ.
Và hơn hết: anh ta 20 tuổi.
Một cực phẩm thế này mà lại rơi trúng tôi, không phải là vận may sao?
Chưa hết, tôi còn phát hiện anh ấy học cùng trường đại học với tôi.
Kể từ đó, tôi tin chắc… đây là định mệnh.
Chỉ là, Chu Dật chưa biết chuyện.
Tôi cố tình giấu, muốn đợi đến ngày khai giảng sẽ cho anh ta một cú bất ngờ thật ngọt ngào.
Vì giữ bí mật, tôi chưa từng gửi cho anh ta bất kỳ tấm hình lộ mặt nào.
Chu Dật tỏ ra không vui, bảo tôi thiếu thành thật, giọng uể oải hẳn đi mỗi khi gọi điện.
Nhà anh ấy ở thành phố kế bên, đi tàu cao tốc chưa tới nửa tiếng.
Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định — tự mình đến gặp anh ta.
2
Chu Dật trước giờ vẫn luôn chủ động báo cáo mọi hoạt động với tôi, từ giờ giấc học hành cho tới chuyện ăn uống với bạn bè.
Thế nên lần này, khi anh ta nhắn “đang ăn nướng với đám bạn”, tôi lập tức lần ra vị trí quán.
Giữa hàng chục bàn nhậu ồn ào ngoài trời, tôi vừa liếc qua đã thấy Chu Dật.
Ngoài đời trông anh ta còn bảnh bao hơn cả trong ảnh. Giữa cái nắng oi ả của mùa hè, má tôi nóng bừng.
Tôi điều chỉnh nhịp thở, chuẩn bị bước tới thì đúng lúc Chu Dật nện ly rượu xuống bàn, giọng đầy khinh bỉ:
“Chỉ được cái giọng nói nghe tạm ổn, còn lại thì không có gì. Một tấm ảnh cũng không dám gửi, chắc chắn là thứ x/ấu x/í.”
Tôi sững lại, máo dồn lên mặt rồi nhanh chóng lạnh toát.
Anh ta chưa dừng lại, còn bồi thêm:
“Ch/ơ/i cho vui thôi. Nếu không phải bị hoa khôi từ chối, lại đang rảnh rỗi, thì tao đã chẳng buồn ngó ngàng tới nó.
Đã x/ấu rồi, còn cực kỳ dz/â/m, cứ nài nỉ tao gửi hình cho coi.”
Tôi cắn chặt môi, tay nắm thành quyền.
Rõ ràng là chính anh ta khoe “cỡ t/o”, rồi hỏi tôi có muốn x/e/m không.
Tôi chỉ gật đầu cho có, vậy mà giờ thành ra tôi ép buộc?
Trong tiếng cười ầm ĩ, một thằng bạn cười hề hề:
“Rồi cuối cùng mày có gửi không?”
Chu Dật gật đầu, mặt mày phơi phới:
“Có chứ, nhưng không phải của tao. Là của Tạ Khâm.”
Cả bàn đồng loạt hô lên: “WTF?!”
“Cái thằng bạn cùng phòng ấy hả? Lần trước mày bảo ít nhất 20… thiệt không đấy?”
Chu Dật vừa rít điếu thu/ốc, vừa nhả khói, điệu bộ cực kỳ đắc ý:
“Chắc chắn rồi. Tao mà phải đi bịa chuyện chắc?”
“Tạ Khâm biết điều lắm. Thấy tao lười chụp, nó còn bảo sẽ thay tao ‘gửi hàng’ luôn cho tiện.”
Cả bàn im lặng hai giây, rồi bùng nổ một tràng cười như chợ vỡ:
“Vậy là ngoài mối tình hai người, hóa ra còn có thêm một ‘c/ây phụ’ tham gia…”
Tiếng cười vang lên như sấm, lan khắp quán.
Chu Dật khẽ cau mày, lắc ly bia:
“Yêu đương gì, chẳng qua chỉ là trò đùa lúc hè rảnh. Nó á, nhiều lắm thì cũng chỉ đáng làm con ch/óa của tao. Hết hè là tao cho biến.”
Tới đây, tôi không thấy đau nữa.
Thật đấy.
Cảm xúc duy nhất còn sót lại trong tôi — chính là ấn tượng khó phai về bức ảnh từng khiến tôi suýt nghẹt thở.
Tên gì nhỉ?
À… Tạ Khâm.
3
Tôi ngồi trên tàu cao tốc về nhà,bắt đầu lướt xem trang cá nhân của Chu Dật.
Nhưng người này quá tự luyến,ngoài ảnh bản thân thì chẳng đăng gì khác.
Tôi thở dài.
Xem ra muốn biết Tạ Khâm trông như thế nào, chỉ có thể đợi đến khi khai giảng.
Tôi tiếc nuối một giây, sau đó mở điện thoại ra tiếp tục lướt trai đẹp.
Gần đến trạm, tôi lướt trúng một video phỏng vấn trong khuôn viên trường.
Chủ đề là: “Nam thần trong lòng bạn là ai?”
Tôi chẳng hứng thú lắm, định lướt qua luôn.
Nhưng lại bất ngờ nghe thấy hai chữ “Tạ Khâm”.
Đúng lúc đó, chuông báo đến trạm vang lên.
Tôi vừa đi ra khỏi tàu vừa vặn to âm lượng tai nghe.
Nghe đi nghe lại mấy lần, chắc chắn là mình không nghe nhầm.
Hơn nữa tên trường cũng trùng khớp.
Tôi lại nhớ đến tấm ảnh kia…
Nam thần học đường Tạ Khâm, ở ngoài đời cũng khá hoang dã đấy chứ.
4
Sắp đến ngày khai giảng, Chu Dật càng ngày càng lạnh nhạt.
Gửi tin nhắn thì mấy ngày sau mới trả lời.
Tôi âm thầm nghiến răng.
Nếu không phải còn có chút giá trị lợi dụng, tôi đã block cậu ta từ lâu rồi.
Buổi tối, tôi nhìn khung chat toàn tin nhắn một chiều, không cam lòng lại gửi thêm một sticker cho Chu Dật.
Lần này thì cậu ta trả lời khá nhanh:
“Ờm, tớ nghĩ bọn mình không hợp nhau, làm bạn thì được, làm người yêu thì thôi nhé.”
Tôi đang nằm trên giường, vắt chân đắp mặt nạ, thấy câu này thì mắt sáng rỡ.
Trông chờ từng ngày.
Cuối cùng cũng đến cái ngày này!
Tôi cong khóe miệng gõ chữ:
“Sao vậy? Là tớ làm chưa đủ tốt à? (ảnh chạm ngón trỏ.jpg)”
Chu Dật trả lời:
“Không phải, cậu đừng nghĩ nhiều, là do tớ có vấn đề.”
Tôi âm thầm trợn mắt.
Mấy câu xáo rỗng cũ rích của mấy thằng tồi, chẳng có gì mới mẻ cả.
Chê bai trong lòng xong, tôi bắt đầu diễn màn “trà xanh”.
【Khóc to.jpg】
“Cậu không cần an ủi tớ đâu, tớ biết mình không xứng với cậu, cậu xứng đáng có một cô gái tốt hơn, chúc cậu hạnh phúc.”
Chu Dật khựng lại, tim như bị ai bóp nhẹ một cái.
Một lúc sau mới trả lời:
“Cậu rất tốt, phải tự tin lên nhé, ngoan nào, là tớ có lỗi với cậu.”
“Cậu có yêu cầu gì cứ nói, tớ nhất định sẽ đáp ứng.”
Tôi hưng phấn hẳn lên, giật mặt nạ, ngồi bật dậy, trực tiếp gọi thoại cho Chu Dật.
Vừa kết nối, tôi liền hít hít mũi, mang theo chút giọng nức nở:
“Thật sự là yêu cầu gì cậu cũng đồng ý à?”
Chu Dật nghiêm túc “ừ” một tiếng:
“Thật ra tớ đại khái cũng hiểu, cậu không mấy tự tin vào ngoại hình của mình, cậu yên tâm, tớ không quan trọng điều đó đâu. Nếu cậu muốn gặp mặt, tớ bây giờ có thể…”
“Vậy thì giới thiệu cho tớ một bạn trai mới đi.”
Tôi thật sự không đủ kiên nhẫn để nghe cậu ta lải nhải, liền cắt ngang.
Chu Dật sững người.
Ba giây sau mới phản ứng lại:
“Hả?”
5
Tôi thở dài:
“Chu Dật, thật ra ngay từ lúc nhìn thấy ảnh cậu, tớ đã biết bọn mình không có khả năng rồi.”
“Cậu đẹp trai như vậy, sao có thể thích một cô gái bình thường như tớ, được làm bạn với cậu là tớ đã rất mãn nguyện rồi.”
Chu Dật vốn đang tức giận, nghe tôi nói thế thì xì hơi luôn.
Vừa được vuốt ve lòng tự tôn, lại vừa cảm thấy áy náy.
Thế là, cậu ta nói:
“Sơ Di, đừng tự ti như vậy, cậu rất tốt mà, tớ… tớ sẽ giới thiệu bạn cùng phòng của tớ cho cậu.”
“Cậu ấy cũng rất đẹp trai, có rất nhiều mỹ nữ trong trường theo đuổi, đều bị cậu ấy từ chối.”
“Điều đó chứng minh rằng cậu ấy chọn bạn gái không vì ngoại hình, hai người thử nói chuyện xem, biết đâu lại hợp nhau.”
Tôi im lặng một lúc, khẽ thở dài:
“Ừm… vậy thì tớ thử xem sao.”
Sau đó giả vờ như vô tình hỏi:
“À đúng rồi, cậu ấy tên gì thế?”
“Tạ Khâm, cậu ấy tên là Tạ Khâm.”
Thành công rồi!
Mắt tôi cong lên như trăng lưỡi liềm, kiềm chế sự phấn khích trong lòng, điều chỉnh lại hơi thở.
“Được rồi, vậy để tớ kết bạn với cậu ấy trước, cậu gửi wechat cho tớ nhé.”
“Chu Dật, cảm ơn cậu.”
Chu Dật cười khẽ một tiếng:
“Có gì đâu, đừng quên, bây giờ chúng ta là bạn mà.”