6
Mười phút sau.
Tôi và Tạ Khâm đã kết bạn với nhau.
Tôi không kìm được mà lập tức nhấn vào trang cá nhân của anh ấy.
Không biết có phải anh ấy chặn tôi xem không, trang cá nhân trống trơn, chẳng có gì cả.
Ảnh đại diện cũng mang cảm giác máy móc, giống như tài khoản phụ mới lập.
Chu Dật không phải đang giỡn tôi chứ?
Tôi đang nghi ngờ thì khung chat hiện lên một loạt tin nhắn mới.
“Xin chào Thẩm Sơ Di, tôi là Tạ Khâm.”
【Chu Dật nói, cậu ấy muốn giới thiệu cậu cho tôi làm bạn gái.】
【Gần đây tôi cũng đang có ý định yêu đương, tôi nghĩ chúng ta có thể thử xem.】
【Nhưng tôi sợ mình không phải gu của cậu, để tôi gửi ảnh trước, cậu xem rồi hãy quyết định có muốn quen tôi không.】
Tôi khẽ cắn môi, ngón tay chậm rãi vuốt lên trên.
Nheo mắt mở ảnh ra xem.
Giây tiếp theo, đồng tử tôi lập tức giãn to.
Nếu như khi nhìn trai đẹp bình thường tôi sẽ đỏ mặt tim đập,
thì chỉ một tấm ảnh tĩnh của Tạ Khâm thôi đã đủ đẹp trai đến mức làm tôi choáng váng, chảy cả máu mũi.
Tôi phấn khích đến mức đạp chân loạn xạ trên giường.
Lúc này, Chu Dật gửi tin nhắn tới:
“Tạ Khâm không dễ thân lắm đâu, kiểu người chẳng mặn mà với ai, khá lạnh lùng, cậu đừng nản, chủ động một chút nhé.”
Hả?
Tôi nhìn những tấm ảnh cơ bụng mới được gửi thêm của Tạ Khâm.
Lạnh lùng á?
Sao tôi lại cảm thấy nếu anh ấy là con công, thì cái đuôi sắp bung toạc cả màn hình rồi vậy?
7
Tôi ôm điện thoại, lưu từng tấm ảnh đẹp trai của Tạ Khâm vào album.
Mải mê quá đến mức quên cả trả lời tin nhắn.
Tạ Khâm không ngồi yên nổi:
“Không thích sao?”
“Có thể là do góc chụp không tốt, với lại ai cũng nói ngoài đời tôi còn đẹp trai hơn, hay là chúng ta gặp mặt đi, tôi đến tìm cậu.”
Tôi nhướn mày.
Nôn nóng dữ vậy luôn hả?
Tôi xem trên mạng, mấy cặp quen qua mạng thường tiến triển rất nhanh.
Có cặp thậm chí ngày đầu gặp đã…
Nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng tâm lý.
Đang ngẩn người thì tay lỡ bấm vào album ảnh ẩn.
Chỉ có đúng một tấm ảnh.
Khụ khụ.
Mặt hơi đỏ.
Miệng hơi khô.
Tôi tự rót một ly nước đá để hạ nhiệt:
“Không phải là không thích, anh rất đẹp trai.”
“Gặp mặt thì không cần gấp đâu, thật ra chúng ta là đồng môn, em vừa đậu vào trường đại học của anh, mấy ngày nữa khai giảng là sẽ gặp nhau thôi.”
Tin nhắn vừa gửi xong, khung chat im lặng một lúc.
Sau đó điện thoại tôi rung lên.
Tôi hắng giọng, mới bấm nút nghe máy.
Giọng hơi nhỏ: “Alo.”
Ngay sau đó, một giọng nam trầm thấp lười biếng vang lên qua loa.
“Alo, tôi là Tạ Khâm.”
Tim tôi run rẩy.
Tôi chạm nhẹ vào vành tai đang nóng ran, khẽ đáp: “Em biết.”
“Vậy… bây giờ chúng ta tính là đang yêu nhau chưa?”
Tôi hỏi ngược lại:
“Nhưng anh còn chưa biết mặt em mà, nhỡ em rất xấu thì sao, anh có chê em không?”
Tạ Khâm dứt khoát: “Không.”
Hai má tôi phồng lên.
Chu Dật cũng từng nói vậy.
Kết quả thì sao, sau lưng lại chửi tôi.
Thấy tôi im lặng, Tạ Khâm chậm rãi lên tiếng:
“Thẩm Sơ Di, tôi không muốn lừa cậu, thật ra tôi đã gặp cậu từ lâu rồi.”
?
Gặp từ lâu rồi? Ở đâu cơ?
Tạ Khâm đẹp trai thế này, sao tôi lại không có chút ấn tượng nào chứ?
Tôi đang vắt óc suy nghĩ thì nghe anh ấy nói tiếp:
“Sở dĩ tôi nôn nóng muốn xác định mối quan hệ là vì tôi biết gần đây cậu đã đến thành phố H, tôi đoán được là cậu đi tìm Chu Dật.”
Tôi càng thêm rối rắm:
“Nhưng anh ta còn không biết em từng đến tìm, sao anh lại biết?”
Tạ Khâm im lặng một lúc, thấp giọng nói:
“Vì bây giờ anh ta đang tìm cậu khắp toàn mạng.”
8
Tạ Khâm gửi cho tôi một đường link.
Tôi cau mày nhấn mở, thấy một bức ảnh hơi mờ.
Trong ảnh, tôi đang ngồi trong xe taxi, trán tựa vào mặt kính lạnh buốt, ánh đèn neon rực rỡ hắt lên nửa khuôn mặt.
Có một vẻ đẹp cô đơn.
Dòng mô tả như sau:
“Khẩn cấp 100k, tìm người online.”
“Vị trí: Thành phố H, tối mùng 7, quán nướng Đông Bắc, gặp một cô em khiến tim rung động mạnh.”
“Bản thân thật sự rất thích cô ấy, đuổi theo xe không kịp, làm ơn các cư dân mạng vạn năng giúp đỡ, nếu liên lạc được với cô ấy, tôi nguyện làm cháu các bạn cũng được!”
Đọc đến câu cuối, tôi phì cười thành tiếng.
Tôi liếc nhìn lịch.
Còn một tuần nữa là khai giảng.
Thật khiến người ta mong chờ…
9
Tôi trở mình, ôm điện thoại ngắm ảnh đẹp của Tạ Khâm.
Thật ra so với chuyện Chu Dật tìm người toàn mạng, tôi càng tò mò hơn là Tạ Khâm đã gặp tôi khi nào.
Mà như thể anh ấy nhìn thấu được suy nghĩ của tôi vậy.
Chưa đợi tôi hỏi, anh ấy đã chủ động kể ra.
“Ba năm trước, hội nghị Mô phỏng Liên Hợp Quốc thanh thiếu niên ở Hồng Kông, tôi cũng có mặt, ngồi cách em một lối đi.”
Tôi sững lại, lập tức tăng âm lượng điện thoại và áp vào tai.
Thì ra là ở hội nghị MUN đó.
Nghĩ lại thấy tôi và anh ấy thật có duyên.
Tôi chỉ tham gia một lần duy nhất, thế mà lại để Tạ Khâm nhìn thấy.
Vậy nên, anh ấy là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao…
Tôi nheo mắt mỉm cười, đang chìm trong sự ngọt ngào, thì nghe Tạ Khâm nói:
“Lúc đó chắc em đói lắm, một hơi ăn liền ba cái bánh dứa.”
Ặc…
Có ai làm ơn khiến anh ấy câm luôn giùm tôi cái.
Câu trả lời tiêu chuẩn kiểu phim ngôn tình thì có sẵn đó, mà anh ấy lại chú ý đến việc tôi ăn mấy cái bánh dứa!
Còn muốn tán tôi nữa không đây.
Tôi nghiêm mặt, lạnh giọng hỏi:
“Sau đó thì sao?”
Từ loa truyền ra tiếng cười khẽ.
Mang theo sự cưng chiều không thể che giấu:
“Má em phồng lên, trông như một con sóc nhỏ xinh đẹp vậy.”
“Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được cảm giác rung động.”
Tôi “xì” một tiếng, trêu lại:
“Anh chắc không phải vì đói mà nhìn lầm chứ?”
Dù miệng nói vậy, nhưng tim tôi đập càng lúc càng nhanh.
10
Tạ Khâm lại bật cười:
“Tôi định sau khi thảo luận xong sẽ đến hỏi xin thông tin liên lạc, ai ngờ bị bạn gọi đi, lỡ mất một chút thời gian, khi ngẩng lên thì em đã rời đi rồi.”
“Sau đó tôi không gặp lại em ở hội nghị nữa, nhưng may mắn là lấy được wechat của em, gửi lời mời kết bạn mấy lần đều bị từ chối.”
“Lần cuối cùng, em còn nhắn kèm rằng không thích người lạ kết bạn, bảo tôi đừng làm phiền.”
“Từ đó tôi không gửi nữa.”
“Tôi hiểu rồi…” Tôi chu môi, thành thật nói:
“Lúc đó gia đình tôi quản rất chặt, điện thoại là mẹ giữ.”
Tạ Khâm “ồ” một tiếng ngắn gọn, giọng vẫn có chút ấm ức:
“Hôm đó Chu Dật nói anh ta có bạn gái trên mạng, tên là Thẩm Sơ Di, tôi lập tức nghĩ đến em, nhưng lại thấy không thể nào.”
“Cho đến khi thấy avatar và tên wechat vẫn giống như ba năm trước, tôi mới dám chắc.”
Giọng anh ấy dần trở nên trầm thấp.
“Tôi không biết phải diễn tả cảm xúc khi đó như thế nào, tôi ghen tị với Chu Dật, nhưng thấy hai người nói chuyện vui vẻ thì lại vui thay cho em. Tôi là người mâu thuẫn, muốn hai người chia tay, nhưng lại sợ em sẽ buồn vì điều đó.”
Tình cảm của chàng trai tuổi trẻ vừa nồng nhiệt lại thẳng thắn.
Mang theo chút buồn nhẹ nhàng.
Cái chân quỷ tha ma bắt nào đó!
Tôi không định để Tạ Khâm có cơ hội “emo”, liền chuyển chủ đề cái rụp:
“Vậy nên… chuyện anh làm ‘phi công thay thế’ là vì lý do này à?”
Tạ Khâm ngẩn ra một lúc, sau đó bối rối:
“Nếu em thấy bị xúc phạm, anh xin lỗi, nhưng anh có thể giải thích.”
“Chu Dật nói em đòi ảnh kiểu đó, anh ta lại giả vờ làm cao, muốn gửi nhưng không dám,”
“Anh không muốn em nhìn anh ta, nên mới…”
Tôi suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Cái tên Tạ Khâm này.
Đúng là đầy mưu mô.
Tôi đè nén khóe môi đang nhếch lên, để lại một câu nhận xét khách quan:
“Cái đó… cũng được lắm.”
Tạ Khâm nghẹn lại, sau một hồi mới ấp úng:
“Cảm… cảm ơn.”
11
Hai ngày sau, Tạ Khâm kết thúc kỳ nghỉ hè, quay lại trường học.
Dù chúng tôi vẫn chưa gặp nhau, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc thân mật qua mạng.
Ngay cả lúc ngủ cũng là vừa gọi điện vừa ngủ.
Chu Dật vì thế mà rất ngạc nhiên, trong ấn tượng của cậu ấy, Tạ Khâm chính là kiểu “hoa trên đỉnh núi”.
Lạnh lùng với tất cả mọi người, lại còn sống nội tâm.
Làm bạn cùng phòng suốt một năm nay, chuyện duy nhất mà Tạ Khâm chủ động nói với cậu ấy,
chính là gửi cái ảnh “làm cơ trưởng thay” kia.
Trước đó, bọn họ thậm chí còn không phải là bạn bè.
Cũng chính vì thế, Chu Dật mới cảm thấy Tạ Khâm là người có thể tin tưởng,
dù ít nói nhưng gặp chuyện là thật sự ra tay.
Việc làm mai tôi và Tạ Khâm khiến cậu ấy cảm thấy khá tự hào.
“Ê, hai người ngày nào cũng ngọt ngào như vậy, chẳng quan tâm gì đến con chó FA này hết.”
Tôi đang bật loa ngoài để sắp xếp hành lý thì đột nhiên nghe thấy tiếng của Chu Dật trong điện thoại.
“Nhưng không sao, đợi tôi tìm được cô ấy, tôi cũng thoát kiếp FA,đến lúc đó bốn đứa mình có thể cùng nhau đi du lịch, Sơ Di, cậu thấy sao?”