Skip to main content

Hai  sốt ruột hẳn lên, một trái một phải:

“Cô à, cô phải có chút cảm giác nguy cơ chứ!

“Ngài Tạ ưu tú như vậy, bên ngoài có bao nhiêu người dòm ngó đấy!”

Tôi phản xạ nói ngay: “Tôi cũng đâu tệ mà.”

Chưa nói xong, thư ký Hạ đã dìu Tạ Nghiễn lên lầu.

Đèn phòng ngủ chính sáng lên.

“Cô ta vào tận phòng rồi kìa!”

Dì Trương sốt ruột đến mức suýt đứng bật dậy.

Tôi đứng dậy, cũng lên lầu.

Cửa phòng ngủ chính khép hờ, thư ký Hạ đang cúi người cởi giày cho Tạ Nghiễn.

Tôi đi vào, ôm lấy gối  đồ ngủ của mình.

“Cứ tiếp tục đi.”

Tôi gật đầu với hai người họ, giọng bình tĩnh: “Không làm phiền nữa.”

Rồi bước thẳng vào phòng ngủ phụ, đóng cửa, khóa trái.

11

Khoảng mười phút sau.

Dì Trần nhẹ nhàng gõ cửa phòng ngủ phụ: “Cô à, đừng giận nữa, thư ký Hạ đi rồi.”

Tôi giật mình, buột miệng hỏi: “Tạ Nghiễn lần này nhanh thế?”

Ngoài cửa lập tức vang lên giọng Tạ Nghiễn đầy giận dữ:

“Đừng để ý  ấy, thích ngủ đâu thì ngủ!”

Tiếng bước chân vang lên nặng nề, rồi dần xa.

Dì Trần vẫn chưa đi, giọng càng nhỏ: “Cô à, phòng ngủ phụ chưa lắp điều hòa, tối nay sẽ lạnh đấy.”

Lúc này tôi mới phát hiện, căn biệt thự này ngay cả phòng giúp việc cũng có điều hòa, chỉ riêng phòng này thì không.

Tôi quấn chặt chăn lại: “Không sao, tôi không lạnh. Dì đi nghỉ đi.”

Bên ngoài vang lên một tiếng thở dài rất khẽ, sau đó  tiếng bước chân xa dần.

Căn phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Tôi mở mắt, nhìn bóng cây lắc lư in trên trần nhà do ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, đầu óc trống rỗng.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, thấm vào gối.

Lạnh lạnh, không ai nghe thấy.

Sáng hôm sau.

Trong phòng ăn, Tạ Nghiễn lặng lẽ cắt sandwich trong đĩa, tiếng dao nĩa ma sát với sứ vang lên lách cách.

Tôi chợt nhớ năm hai đại học.

Khi anh nhận được học bổng đầu tiên, nói muốn mời tôi ăn.

Tôi tiện tay chọn một nhà hàng Âu giá tầm 200/người.

Lúc vào mới thấy, anh cầm dao nĩa còn hơi lóng ngóng, cắt bít tết chậm chạp, dùng lực rất nhiều.

Nhưng anh cắt rất cẩn thận, miếng nào cũng vừa vặn, rồi đẩy về phía tôi.

Khi ấy vành tai Tạ Nghiễn hơi đỏ.

Rất đáng yêu.

Bây giờ anh đã rất thành thạo, dao nĩa dùng tự nhiên tao nhã.

Nhưng anh chưa từng làm lại điều đó vì tôi.

Tôi thậm chí không có tư cách để cảm thấy buồn.

Khi đang miên man nghĩ.

Dì Lý nhẹ nhàng đặt ly sữa nóng cạnh tay tôi.

Nói: “Cô à, đây là ngài ấy dặn từ sáng phải hâm nóng.”

Tôi gật đầu, cầm lên uống một ngụm.

Tạ Nghiễn bỗng đặt dao nĩa xuống.

Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm:

“Giang Vãn, có phải dù tôi làm gì, em cũng chẳng để tâm?”

12

Đối mặt với câu hỏi bất ngờ ấy.

Tôi  người vẫn luôn nhẫn nhịn – cuối cùng cũng bùng nổ cảm xúc.

Tôi đặt ly sữa xuống, nhìn anh.

Giọng điềm tĩnh: “Tạ Nghiễn, anh nghĩ tôi bây giờ,  tư cách gì để tức giận sao?”

Anh như bị đâm trúng, đáy mắt hiện lên cảm xúc phức tạp.

Môi anh mấp máy, cuối cùng chỉ khẽ nói: “Biết vậy là tốt.”

Rồi anh cầm áo vest rời đi, cánh cửa đóng lại có phần nặng nề.

Tôi cũng nhốt mình trong thư phòng.

Chúng tôi bắt đầu chiến tranh lạnh.

Tám giờ tối.

Tôi đã ăn tối xong, ngồi cùng các dì giúp việc xem chương trình giải trí.

Thỉnh thoảng,  Trương nhỏ giọng nhắc:

“Cô à, đừng gượng cười quá…”

Tôi không đáp, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm màn hình.

Bên cạnh ghế sofa bỗng lõm xuống.

Tạ Nghiễn chẳng biết về từ khi nào, ngồi ngay cạnh tôi.

Đến khi anh ngồi rất sát, tôi mới nhận ra.

Nhưng tôi không nhúc nhích, cũng không nhìn anh.

Anh lấy điện thoại ra, bắt đầu lướt video ngắn, còn bật cả tiếng.

Tôi còn đang chê anh vô ý, thì phát hiện anh cứ xem đi xem lại cùng một clip.

Giọng lồng tiếng là:

“Chuyện năm đó, mỗi người đều có khó khăn riêng, tôi không trách em…”

Lần một, lần hai, lần ba.

… đến lần thứ mười.

Lần thứ mười một vừa vang lên, tôi bấm tắt tivi.

“Tạ Nghiễn, đây là kiểu trả thù mới của anh sao?”