Tạ Nghiễn vừa đi chưa đầy nửa tiếng, chuông cửa đã vang lên.
Mở cửa ra, là Lục Phong đứng đó, tay xách một hộp quà.
“Đi ngang qua, ghé xem em thế nào.”
Chưa đợi tôi phản ứng, anh ta đã đi thẳng vào trong, ánh mắt đảo quanh phòng khách.
Nhận xét: “Tạ Nghiễn đối xử với em không tệ.”
Tôi không nhúc nhích, giọng lạnh: “Có gì nói thẳng.”
Lục Phong đặt hộp quà xuống, quay lại nhìn tôi:
“Giúp tôi nối một mối quan hệ, nhà họ Lục muốn hợp tác với Tạ Nghiễn.”
Tôi không đáp, bước tới bên dì Trần, lấy cây chổi dài trong tay bà.
Nụ cười của Lục Phong hơi cứng lại, lập tức lùi một bước.
“Đừng vội. Nếu vụ hợp tác này thành, cũng có lợi cho ba em.
“Bây giờ em nói, anh ta cũng sẽ nghe đôi ba câu đúng không?”
Tôi cầm cây chổi, nhìn chằm chằm anh ta.
Anh ta lại chỉ vào hộp quà: “Chút thành ý, em cân nhắc thử.”
Nói xong liền xoay người rời đi, không tiếp tục dây dưa.
Cửa khép lại, tôi trả cây chổi cho dì Trần.
Còn cái hộp quà đó, cứ thế nằm chình ình trên ghế sofa.
Tôi lười quan tâm, nghĩ đợi Tạ Nghiễn về rồi tính, liền xoay người vào thư phòng.
Thư phòng này là của anh, nhưng giờ tôi đang dùng.
Trải bản vẽ ra, bản thiết kế thời trang bị tôi trì hoãn suốt cả tuần nay phải hoàn thành trong hôm nay.
Đến khi ngẩng đầu lên, đã là giữa trưa.
Dì Trần nhẹ nhàng gõ cửa, nhắc tôi ra ăn cơm.
Ra đến phòng ăn, tôi ngạc nhiên thấy Tạ Nghiễn đang ngồi đó, sắc mặt lạnh tanh.
“Anh sao lại về giờ này?”
Tôi ngạc nhiên. Bình thường anh chưa bao giờ về ăn trưa.
Anh không trả lời, ánh mắt rơi về phía sau lưng tôi.
Tôi nhìn theo.
Chiếc hộp quà kia, vẫn chễm chệ nằm trên sofa phòng khách.
________________________________________
9
Tôi hiểu ý, chủ động mở miệng giải thích:
“Lục Phong mang tới, nói muốn hợp tác với anh.”
Tạ Nghiễn không động đậy, sắc mặt vẫn rất lạnh.
Tôi gắp một miếng sườn, nói:
“Không tin thì anh tự mở ra xem, dù sao cũng chẳng liên quan tới tôi.”
Anh như chỉ đợi câu đó, lập tức đứng dậy, đi tới sofa mở hộp quà.
Bao bì rất cầu kỳ, anh tháo ra hơi mạnh tay.
Cuối cùng, lộ ra một chiếc hộp nhung nhỏ đựng nhẫn, và một tấm thiệp.
Tim tôi khựng lại, bước đến.
Trong hộp nhẫn là chiếc nhẫn đính hôn năm xưa giữa tôi và Lục Phong.
Trên tấm thiệp là nét chữ quen thuộc, viết bằng tiếng Pháp: “Je t’aime” (Anh yêu em).
Tạ Nghiễn cầm chiếc nhẫn, đốt ngón tay trắng bệch.
Tôi xoay người, định né tránh.
Anh đột nhiên ngẩng đầu, giọng lạnh như băng:
“Kim cương nhỏ thế, cắt cũng chẳng khéo.”
Rồi nhìn tôi, ánh mắt sắc lẻm:
“Em thích kiểu này à?”
Tôi lập tức lắc đầu: “Không thích. Quá nhỏ, màu cũng thường.”
Anh nhìn tôi vài giây, rồi buông tay.
Chiếc nhẫn cùng hộp rơi thẳng vào thùng rác bên cạnh.
Thế là, bữa trưa hôm đó trôi qua trong im lặng.
Tôi biết anh có chút giận, nhưng cũng chẳng định dỗ.
Chuyện này vốn không phải lỗi của tôi.
Tôi còn trẻ, xinh đẹp, có tài năng, đàn ông tặng nhẫn cũng đâu có gì lạ.
Chỉ là Tạ Nghiễn, hình như chưa từng tặng tôi cái nào.
10
Mười giờ rưỡi tối, Tạ Nghiễn vẫn chưa về.
Dì Trần và dì Trương cứ lượn qua lượn lại bên cạnh, ra hiệu bằng mắt cho nhau.
Tôi thật sự không nhìn nổi nữa.
Vỗ vào sofa, nói: “Ngồi đi, cùng xem show giải trí đi, cái này hài lắm.”
Dì Trương ngồi sát bên tôi, ngập ngừng mở lời: “Cô Giang, cô và ngài Tạ… mới kết hôn à?”
Tôi nhét một quả nho xanh vào miệng: “Ừm.”
Dì Trần ngồi bên kia: “Ngài ấy giờ này chưa về, cô có muốn gọi điện hỏi thử không?”
Tôi chăm chú nhìn màn hình: “Chắc không cần đâu.”
Dì Trương hơi sốt ruột: “Cô à, trưa nay ngài ấy có vẻ không vui, cô nên dỗ dành một chút, vợ chồng thì phải biết vun vén tình cảm.”
Tôi nhìn hai người, rồi vòng tay ôm vai cả hai.
“Dì à, phụ nữ chúng ta, không thể cứ xoay quanh đàn ông mãi, đúng không?”
Hai người khựng lại, rồi mơ hồ gật đầu.
Chương trình trên TV đang đến đoạn cao trào, thì cửa biệt thự bỗng mở ra.
Một người phụ nữ mặc váy công sở ôm sát dìu Tạ Nghiễn bước vào, đi vào bếp rất thành thạo.
Rất nhanh, cô ta bưng ra một ly trà giải rượu.
Dì Trần ghé tai tôi, hạ giọng nói nhỏ: “Đó là thư ký Hạ, theo ngài ấy được một năm rồi… tôi thấy cô ta có ý đồ.”
Tôi lại nhét thêm một quả nho xanh: “Ồ.”